THƯ NGỎ

WELCOME TO TV6269

Các bạn thân mến,

Năm 1962 chúng mình bước vào Trưng Vương bằng những bước chân ngập ngừng của những cô bé lớp Đệ Thất ngây thơ. Rồi 7 năm học trôi qua những kỷ niệm với bạn bè, với Thầy Cô, với lớp học, với ngôi trường yêu dấu đã để lại trong ký ức của chúng mình tình bạn thân thiết và những kỷ niệm êm đềm, mơ mộng của một thời áo trắng TV.

Ngày nay tuy ở khắp mọi nơi, chúng mình đã tìm gặp lại nhau. Xin chào mừng tất cả các bạn và ước mong qua trang Blog Trưng vương 62-69 này sẽ là nơi gặp gỡ thân ái để TV6269 cùng ra chơi, vui đùa như ngày xưa trong sân trường yêu dấu.

TV6269







Friday, September 29, 2017

Quang Trung Nguyễn Huệ, vị anh hùng dân tộc.

 QUANG TRUNG NGUYỄN HUỆ, VỊ ANH HÙNG DÂN TỘC.

" Đánh cho để dài tóc, đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ"
( Hịch ra trận- Vua Quang Trung)
Tôi đã thấy tượng của vị anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ.
Tôi đã thấy tượng của Quang Trung đại đế ở đây.
Tôi lại thấy con đường mang tên Emperor Quang Trung.
Hãnh diện và tự hào .



Thursday, September 28, 2017

Như một giấc mơ..
32 năm , một thời gian không phải là ngắn.
32 năm, thế sự thăng trầm, vật đổi , sao dời. Thế mà tình nghĩa thầy trò vẫn đậm đà, nồng ấm .
32 năm rồi tôi mới gặp lại Mộng Thu, cô học trò xinh xắn năm nào. Niềm vui này không phải ai cũng có được. Lại có Mai Anh và Phương , niềm vui lại càng nhiều hơn.



 Một nén nhang là tình thân ái, là thương yêu của học trò tôi. Cảm động và hạnh phúc. Vẫn chỗ ngồi này, vẫn góc nhà kia, thầy trò tôi ngồi bên nhau trong tình thân ái. Sao bỗng nhớ những tháng ngày học trò tôi đến thăm ở ngôi nhà NPK. Chỉ biết vui và hạnh phúc.


Nhiều câu chuyện được kể, nhiều thăm hỏi , nhiều tâm tình được nghe.bên những món ăn ngon, bên những cô cậu học trò cũ. Cứ như một giấc mơ.



Từ Bồ Đề Tịnh Tâm trai , thầy trò kéo nhau qua Bambu ăn chè, một nơi thật dễ thương gần nơi tôi ở mà bây giờ mới biết. Lại trò chuyện, lại tâm tình..mãi đến 4 giờ chiều mới chia tay. Chia tay trong lưu luyến, hẹn sẽ gặp lại nhau.
Cám ơn các em nhiều lắm, những cô cậu học trò của cô.
Mai Anh, Mộng Thu, Phương, Quân...cô vui và hạnh phúc lắm.


Lại bỗng nhớ Đoan Chính, Trung, Anh Tuấn, Tuấn cười .
Và cũng nhớ 12P7 của cô.
Thương yêu các em.

Sep 24,2016 
 
Một cuối tuần bận rộn...
Một tuần trôi qua thật nhanh với công việc làm, với những trò chuyện qua điên thpại với gia đình, với ban hữu, với những tâm tình với học trò ở xa qua tin nhắn để hiểu cuộc sống của các em hơn và yêu thương các em hơn.
Một tuần trôi qua thật nhanh nhưng vẫn để lại nhiều niềm vui và hạnh phúc cho một cuối tuần trước nhiều bận rộn.
Buổi trưa thứ bảy, hội ngộ với các bạn TV tại nhà hàng Ý, thánh phố biển với nhiều kỷ niệm. 


Chia tay nhau về nhà bạn, cùng đi đón bạn tôi từ Oakland xuống đi dự ĐH TV thế giới. Ba đứa cùng bên nhau trong những tấm hình, cùng ăn uống và bạn tôi ngỏ ý muốn về nhà tôi chơi.Đã gặp nhau rồi, nhưng lần này , chúng tôi mới có nhiều thì giờ để nhỏ to tâm sự...Dường như là khuya lắm chúng tôi mới ngủ và sáng sớm tỉnh giấc lại kể lể chuyện trò.

 Uống chút trà nóng, ăn chút điểm tâm, đưa bạn trở về nhà cô bạn, rồi chạy vội ra quán cà phê quen thuộc họp mặt với các cô cậu học trò ngày xưa thật xưa.
Chẳng là có vợ chồng cậu học trò từ San Jose xuống đây, đưa con đi học tại UCI. Thế là cô trò xúm xít bên nhau, cười cười nói nói và ấm áp bên nhau trong những tấm hình.Niềm vui và hạnh phúc của cô giáo trẻ ngày ấy sao mà nhiều quá!

 Lại cà phê, lại ăn chút bánh mì, lại trò chuyện... Rồi lại vội vã chia tay về nhà bạn để kịp họp mặt với các bạn TV bên những bát bún riêu hấp dẫn. Lại tâm tình cởi mở , lại cười nói, lại ghi kỷ niệm ...

Chia tay nhau cũng hơn 2 giờ chiều. Lại vội vàng trở về chuẩn bị cho cuộc hội ngộ Trưng Vương thế giới kỷ niệm 100 năm trường chúng tôi.
Một cuối tuần chạy vòng vòng, bận rộn mà vui.
Cuối tuần này thong dong , ở nhà nghe nhạc , dọn dẹp và vui với bờ vai thương yêu. Một mình mà vẫn thấy hạnh phúc. Cảm ơn đời.
PHƯƠNG LAN hb
1:45 PM 09/23/2017
Bé Tịnh.
Bé Tịnh và tôi với những bước chân ngập ngừng bước vào cổng trường Nữ Trung học Trưng Vương yêu dấu . Lúc đó , chúng tôi chỉ là những cô bé con tuổi độ 12, xúng xính trong chiếc áo đầm phùng hoặc chiếc áo dài trắng. Chúng tôi đã vào lớp Đệ Thất. Bé Tịnh học lớp P1, tôi học P2 sát bên và chưa quen nhau.


 Năm sau tôi được lên P1 học chung với bé TỊnh cho đến khi ra trường. Lúc đó bé Tịnh xinh xắn như một con búp bê, lại trắng trẻo, ai nhìn cũng thích. Tôi thì da ngăm đen , lại còn uốn tóc quăn quăn, cũng không đến nỗi xấu lắm.
 


Những kỷ niệm trong ký ức tôi mờ mờ , ảo ảo ..chỉ nhớ nhất lớp cuối khi chúng tôi ở lớp Đệ Nhất AP1. Hồi đó tôi ngồi dãy bàn đầu và cùng bàn với Kim Anh, Việt Hải . Bé Tịnh, Kim Hưng, Mỹ Dung ngồi sau tôi vài hàng. Ba bạn chơi thân với nhau lắm. 



Tôi nhớ có một lần được bé Tịnh chở đi Thủ Đức, mà lại chở 3 người. Ba cô học sinh trong áo dài trắng thướt tha , vén áo ngồi hai bên..nhìn cũng không đẹp lắm..nhưng biết làm sao, chỉ có một chiếc Honda.Lần đó bị cảnh sát thổi. Năn nỉ, ỉ ôi mãi mới được tha . Hú hồn, hú vía.
Chia tay nhau từ chuyến tàu Trưng Vương, chúng tôi cùng bước xuống sân ga và mỗi đứa rẽ mỗi nơi. Từ đó bặt tin nhau. 


Rồi rất nhiều năm sau đó, nhờ hạnh duyên chúng tôi lại tìm được nhau. Và tình thân được nối lại. Vẫn mày mày , tao tao ầm ĩ trên trang điện thư. HÌnh ảnh gửi cho nhau để ngắm dung nhan của các lão bà bà..Bé Tịnh đã lên chức, bà nội, bà ngoại mà vẫn còn xinh xinh , be bé như ngày nào.


 Rồi lại duyên đưa bé Tịnh từ nước Úc xa xôi qua đây. Tay bắt, mặt mừng, bế bé Tịnh quay vòng vòng làm bé sợ muốn chết. Bao buổi hội ngộ tứ quận Cam đến thung lũng hoa vàng đều có mặt. Tôi theo bé trên từng cây số. Ai lại nỡ quay mặt với niềm vui.Tình thân lại đậm đà hơn.

Bé Tịnh nhỏ hơn tôi vài tháng , nhưng tôi vẫn thích gọi bé Tịnh vì rằng thì là...bé gọi tôi là Lan tỉ tỉ. Và tôi rất khoái được gọi như thế, bé Tịnh nhỉ?
Và đây hình ảnh của Lan tỉ tỉ và bé Tịnh.


phương lan HB
11:06 PM 9/25/2016

Vườn xưa không còn khép...
Trở lại vườn xưa...loay hoay không biết làm sao mở. Nhiều ngày đi chơi xa, mải mê với nhiều cuộc vui chơi, chắc là khu vườn hoang phế lắm...Nhiều cỏ dại mọc đầy, không tìm thấy lối đi vì không còn bước chân người tìm đến...May quá, cô em tôi kia mà. Bàn tay khéo léo của em làm cánh cửa rộng mở...Tôi bước vào..rồi muôn hoa sẽ đua nở, khu vườn lại dập dìu người qua, kẻ lại, những cánh bướm la đà trên những bông hoa, những chú ong lại tìm đến để hút mật. Khu vườn xưa  lại rực rỡ sắc màu. Cám ơn em nhiều lắm....
8:27 Sep 28,2017
 

Sunday, November 27, 2016

CÁM ƠN CUỘC ĐỜI.

CÁM ƠN CUỘC ĐỜI. 





Thứ Năm ngày 24/11/2016 là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Trân trọng mời đọc bài viết đặc biệt cho mùa lễ tạ ơn của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 33’., hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa dề “Xin Cám Ơn Cuộc Ðời” kể lại câu chuyện xúc
động, giản dị mà khác thuờng, bắt đầu từ cái bình thuờng nhất: "Chỉ với một nụ cuời"

Xin cám ơn cuộc đời
Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, “Dân ngoại quốc sao mà… “quởn” quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để nguời ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà…”
Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó đuợc nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình. Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu đuợc ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.
Thời gian này tôi đang thực tập ở một Pharmacy để lấy bằng Duợc Sĩ. Tiệm thuốc này rất đông khách, cả ngày mọi nguời làm không nghỉ tay, điện thoại lúc nào cũng reng liên tục, nên ai nấy cũng đều căng thẳng, mệt mỏi, dễ đâm ra quạu quọ, và hầu như không ai có nổi một nụ cuời trên môi.
Tiệm thuốc có một bà khách quen, tên bà là Josephine Smiley. Tôi còn nhớ rất rõ nét mặt rất phúc hậu của bà. Năm đó bà đã gần 80 tuổi, bà bị tật ở tay và chân nên phải ngồi xe lăn, lại bị bệnh thấp khớp nên các ngón tay bà co quắp, và bà lại đang điều trị ung thư ở giai doạn cuối.
Cứ mỗi lần bà đến lấy thuốc (bà uống hơn muời mấy món mỗi tháng, cho đủ loại bệnh), tôi đều nhìn bà ái ngại. Vì thấy rất tội nghiệp cho bà, nên tôi thuờng ráng cuời vui với bà, thăm hỏi bà vài ba câu, hay phụ đẩy chiếc xe lăn cho bà. Nghe đâu chồng bà và đứa con duy nhất bị chết trong một tai nạn xe hơi, còn bà tuy thoát chết nhung lại bị tật nguyền, rồi từ dó bà bị bệnh trầm cảm (depressed), không đi làm được nữa, và từ 5 năm nay thì lại phát hiện ung thư. Mấy nguời làm chung trong tiệm cho biết là bà hiện sống một mình ở nhà duỡng lão.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ vào chiều hôm truớc ngày lễ Thanksgiving năm 1993, khi bà đến lấy thuốc. Bỗng dưng bà cuời với tôi và đưa tặng tôi một tấm thiệp cùng một ổ bánh ngọt bà mua cho tôi. Tôi cám ơn thì bà bảo tôi hãy mở tấm thiệp ra đọc liền đi.
Tôi mở tấm thiệp và xúc động nhìn những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo:
Dear Thanh,
My name is Josephine Smiley, but life does not “smile” to me at all. Many times I wanted to kill myself, until the day I met you in this pharmacy. You are the ONLY person who always smiles to me, after the death of my husband and my son. You made me feel happy and help me keep on living. I profit this Thanksgiving holiday to say “Thank you”, Thanh.
Thank you, very much, for your smile…
Thanh thân mến,
Tên tôi là Josephine Smiley, nhưng cuộc sống Không có “nụ cười” với tôi cả. Nhiều lần tôi muốn tự tử, cho đến ngày tôi vào tiệm thuốc tây này.
Cô là người luôn luôn mỉm cười với tôi, sau cái chết của chồng tôi và con trai tôi.
Cô làm tôi cảm thấy hạnh phúc và giúp tôi tiếp tục sống. Nhân dịp ngày Lễ Tạ Ơn để nói lời “Cảm ơn”, Thanh.
Cảm ơn cô, rất nhiều, vì nụ cười của cô …)
Rồi bà ôm tôi và bà chảy nuớc mắt. Tôi cũng vậy, tôi đứng mà nghe mắt mình uớt, nghe cổ họng mình nghẹn… Tôi thật hoàn toàn không ngờ được rằng, chỉ với một nụ cuời, mà tôi đã có thể giúp cho một con nguời có thêm nghị lực để sống còn.
Ðó là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được cái ý nghĩa cao quý của ngày lễ Thanksgiving.
Ngày Lễ Tạ ơn năm sau, tôi cũng có ý ngóng trông bà đến lấy thuốc truớc khi đóng cửa tiệm. Thì bỗng dưng một cô gái trẻ dến tìm gặp tôi. Cô đưa cho tôi một tấm thiệp và báo tin là bà Josephine Smiley vừa mới qua đời 3 hôm truớc. Cô nói là lúc hấp hối, bà đã đưa cô y tá này tấm thiệp và nhờ cô đến đưa tận tay tôi vào đúng ngày Thanksgiving. Và cô ta đã có hứa là sẽ làm tròn uớc nguyện sau cùng của bà. Tôi bật khóc, và nuớc mắt ràn rụa của tôi đã làm nhòe hẳn đi những dòng chữ xiêu vẹo, ngoằn nghèo trên trang giấy:
My dear Thanh,
I am thinking of you until the last minute of my life.
I miss you, and I miss your smile…
I love you, my “daughter”.. .
Thanh thân yêu,
Tôi đang nghĩ đến cô Cho đến phút cuối cùng của cuộc đời tôi.
Tôi nhớ đến cô, và tôi nhớ nụ cười của cô …
Tôi yêu cô , “con gái” của tôi.. .)
Tôi còn nhớ tôi đã khóc sưng cả mắt ngày hôm đó, không sao tiếp tục làm việc nổi, và khóc suốt trong buổi tang lễ của bà, nguời “Mẹ American” đã gọi tôi bằng tiếng “my daughter”…
Truớc mùa Lễ Tạ Ơn năm sau đó, tôi xin chuyển qua làm ở một pharmacy khác, bởi vì tôi biết, trái tim tôi quá yếu đuối, tôi sẽ không chịu nổi niềm nhớ thương quá lớn, dành cho bà, vào mỗi ngày lễ đặc biệt này, nếu tôi vẫn tiếp tục làm ở pharmacy đó.
Mãi cho dến giờ, tôi vẫn còn giữ hai tấm thiệp ngày nào của nguời bệnh nhân này. Và cũng từ đó, không hiểu sao, tôi yêu lắm ngày Lễ Thanksgiving, có lẽ bởi vì tôi đã “cảm” được ý nghĩa thật sự của ngày lễ đặc biệt này.
Thông thuờng thì ở Mỹ, Lễ Tạ Ơn là một dịp để gia đình họp mặt. Mọi nguời đều mua một tấm thiệp, hay một món quà nào đó, đem tặng cho nguời mình thích, mình thương, hay mình từng chịu ơn. Theo phong tục bao đời nay, thì trong buổi họp mặt gia đình vào dịp lễ này, món ăn chính luôn là món gà tây (tuckey).
>> Từ mấy tuần truớc ngày Lễ TẠ ƠN, hầu như chợ nào cũng bày bán đầy những con gà tây, gà ta, còn sống có, thịt làm sẵn cũng có… Cứ mỗi mùa Lễ Tạ Ơn, có cả trăm triệu con gà bị giết chết, làm thịt cho mọi nguời ăn nhậu.
Nguời Việt mình thì hay chê thịt gà tây ăn lạt lẽo, nên thuờng làm món gà ta, “gà đi bộ.” Ngày xưa tôi cũng hay ăn gà vào dịp lễ này với gia đình, nhưng từ ngày biết Ðạo, tôi không còn ăn thịt gà nữa. Từ vài tuần truớc ngày lễ, hễ tôi làm được việc gì tốt, dù rất nhỏ, là tôi lại hồi huớng công đức cho tất cả những con gà, tây hay ta, cùng tất cả những con vật nào đã, đang và sẽ bị giết trong dịp lễ này, cầu mong cho chúng thoát khỏi kiếp súc sanh và được đầu thai vào một kiếp sống mới, tốt đẹp và an lành hơn.
Từ hơn 10 năm nay, cứ mỗi năm dến Lễ Tạ Ơn, tôi đều ráng sắp xếp công việc để có thể tham gia vào những buổi “Free meals” tổ chức bởi các Hội Từ Thiện, nhằm giúp bữa ăn cho những nguời không nhà. Có đến với những bữa cơm như thế này, tôi mới thấy thương cho những nguời dân Mỹ nghèo đói, Mỹ trắng có, Mỹ đen có, nguời da vàng cũng có, và có cả nguời Việt Nam mình nữa. Họ đứng xếp hàng cả tiếng đồng hồ, rất trật tự, trong gió lạnh mùa thu, nhiều nguời không có cả một chiếc áo ấm, răng đánh bò cạp…để chờ đến phiên mình được lãnh một phần cơm và một chiếc mền, một cái túi ngủ qua đêm.
Ở nơi đâu trên trái dất này, cũng luôn vẫn còn rất rất nhiều nguời đang cần những tấm lòng nhân ái của chúng ta…
Nếu nói về hai chữ “TẠ ƠN” với những nguời mà ta từng chịu ơn, thì có lẽ cái list của chúng ta sẽ dài lắm, bởi vì không một ai tồn tại trên cõi đời này mà không từng mang ơn một hay nhiều nguời khác. Chúng ta được sinh ra làm nguời, đã là một ơn sủng của Thuợng Ðế. Như tôi đây, có đuợc ngày hôm nay, ngồi viết những dòng này, cũng lại là ơn Cha, ơn Mẹ, ơn Thầy…
Cám ơn quê hương tôi -Việt Nam, với hai mùa mưa nắng, với những nguời dân bần cùng chịu khó. Quê hương tôi- nơi đã đón nhận tôi từ lúc sinh ra, để lại trong tim tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm cả một thời thơ ấu. Quê hương tôi, là nỗi nhớ, niềm thương của tôi, ngày lại ngày qua ở xứ lạ quê nguời…
Cám ơn Mẹ, đã sinh ra con và nuôi duỡng con cho đến ngày truởng thành. Cám ơn Mẹ, về những tháng ngày nhọc nhằn đã làm lưng Mẹ còng xuống, vai Mẹ oằn đi, về những nỗi buồn lo mà Mẹ đã từng âm thầm chịu đựng suốt gần nửa thế kỷ qua…
Cám ơn Ba, đã nuôi nấng, dạy dỗ con nên nguời. Cám ơn Ba, về những năm tháng cực nhọc, những chuỗi ngày dài đằng đẵng chạy lo cho con từng miếng cơm manh áo, về những giọt mồ hôi nhễ nhại trên lưng áo Ba, để kiếm từng đồng tiền nuôi con ăn học….
Cám ơn các Thầy Cô, đã dạy dỗ con nên nguời, đã truyền cho con biết bao kiến thức để con trở thành một nguời hữu dụng cho đất nuớc, xã hội…
Cám ơn các chị, các em tôi, đã xẻ chia với tôi những tháng ngày cơ cực nhất, những buổi đầu đặt chân trên xứ lạ quê nguời, đã chia vui, động viên những lúc tôi thành công, đã nâng đỡ, vực tôi dậy những khi tôi vấp ngã hay thất bại…
Cám ơn tất cả bạn bè tôi, đã tặng cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm – buồn vui- những món quà vô giá mà không sao tôi có thể mua được. Nếu không có các bạn, thì có lẽ cả một thời áo trắng của tôi không có chút gì dể mà lưu luyến cả…
Cám ơn nhỏ bạn thân ngày xưa, đã “nuôi” tôi cả mấy năm trời Ðại học, bằng những lon “gigo” cơm, bữa rau, bữa trứng, bằng những chén chè nho nhỏ, hay những ly trà đá ở căn tin ngày nào.
Cám ơn các bệnh nhân của tôi, đã ban tặng cho tôi những niềm vui trong công việc. Cả những bệnh nhân khó tính nhất, đã giúp tôi hiểu thế nào là cái khổ, cái đau của bệnh tật…
Cám ơn các ông chủ, bà chủ của tôi, đã cho tôi biết giá trị của đồng tiền, để tôi hiểu mình không nên phung phí, vì đồng tiền lương thiện bao giờ cũng phải đánh đổi bằng công lao khó nhọc…
Cám ơn những nguời tình, cả những nguời từng bỏ ra đi, đã giúp tôi biết đuợc cảm nhận đuợc thế nào là Tình yêu, là Hạnh phúc, và cả thế nào là đau khổ, chia ly.
Cám ơn những dòng thơ, dòng nhạc, đã giúp tôi tìm vui trong những phút giây thơ thẩn nhất, để quên đi chút sầu muộn âu lo, để thấy cuộc đời này vẫn còn có chút gì đó để nhớ, để thương…
Cám ơn những thăng trầm của cuộc sống, đã cho tôi nếm đủ mọi mùi vị ngọt bùi, cay đắng của cuộc dời, để nhận ra cuộc sống này là vô thuờng… để từ đó bớt dần “cái tôi”- cái ngã mạn của ngày nào…
Xin cám ơn tất cả… những ai đã đến trong cuộc đời tôi, và cả những ai tôi chưa từng quen biết. Bởi vì:
” Trăm năm trước thì ta chưa gặp,
Trăm năm sau biết gặp lại không?
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau…”

Và cứ thế mỗi năm, khi mùa Lễ Tạ Ơn đến, tôi lại đi mua những tấm thiệp, hay một chút quà để tặng Mẹ, tặng Chị, tặng những người thân thương, và những nguời đã từng giúp đỡ tôi.
  Cuộc sống này, đôi lúc chúng ta cũng cần nên biểu lộ tình thương yêu của mình, bằng một hành động gì đó cụ thể, dù chỉ là một lời nói “Con thương Mẹ”, hay một tấm thiệp, một cành hồng. Tình thương, là phải đuợc cho đi, và phải đuợc đón nhận, bởi lỡ mai này, những nguời thương của chúng ta không còn nữa, thì ngày Lễ Tạ Ơn sẽ có còn ý nghĩa gì không?
Xin cám ơn cuộc đời…


Hoàng Thanh

( Trích trên Net )

ẤM ÁP.

ẤM ÁP.

Buổi sáng lễ Tạ ơn, vừa ra khỏi giường đã được nghe tiếng nói của cô em từ quê nhà. Một mẩu bánh mì, một quả trứng , chút pate và một ly sữa cà phê lót dạ đủ thấy vui. Rồi bà chị họ ở cùng nơi ở lên chơi, tặng một gói Salonpas. Cám ơn chị nhiều , chị Bích Liên. Hai chị em nói chuyện mãi , lan man từ chuyện này sang chuyện khác....Chị về , tôi ra phố gửi chút yêu thương đến những người thân yêu chốn quê nhà. Cô bạn Trưng Vương gọi chúc Happy Thanksgiving . Ấm áp tình bạn hữu. Hồng Phúc luôn ở bên tôi , như tên của cô bạn dễ thương thời Trung học. Bà chị từ San Jose nhắn nhủ, giữ ấm, gần lập Đông rồi, vui vẻ ngày lễ Tạ ơn nhé. Cô em gái từ Úc châu gọi qua, chị đang làm gì đó? Hai chị em tám đủ điều, gia đình, thời sự...Bà chị chồng từ Santa Anna hỏi thăm, cô Lan vẫn khỏe chứ...Tạ ơn đời, tạ ơn người . Tình thân gia đình thật ấm áp.


Từ chối lời mời của một người bạn, ở nhà, trong căn phòng nhỏ ấm cúng, chan hòa yêu thương của người bạn đời. Lễ Tạ ơn là lễ của đoàn tụ gia đình. Vẫn nhớ những yêu thương , lo lắng tận tình của anh. Và vẫn luôn bằng lòng với những gì mình có. Hạnh phúc là đây, ngay lúc này. Vẫn thì thầm với anh mỗi ngày, vẫn chào hỏi, mời ăn , mời uống như ngày ấy. Tâm sự với cô học trò ở Canada, em bảo, mẹ em cũng hay nói chuyện với bố em như vậy đó cô. Barbara , bà chủ của tôi cũng nói, mỗi cuối tuần đều ra thăm chồng và tâm tình. Thấy vui vì được đồng cảm.
Một bữa ăn nhẹ, thanh đạm, một đĩa rau trộn, một ít gà chiên, một ly nước táo cũng là một niềm vui.
Vào trang facebook, khắp nơi, bạn bè, học trò của tôi hạnh phúc và ấm áp bên gia đình , bên bữa tiệc của lễ Tạ ơn. Vui với niềm vui cũa những tình thân.
Nhiều ấm áp trong tâm hồn với bao thân tình của gia đình, của bằng hữu, của học trò. Thấy vui và hạnh phúc.
Ấm áp ngày lễ Tạ ơn. Cám ơn đời, cám ơn người.
Hôm nay , Black Friday , cũng đi dạo và cũng mang về vài món cho mình.
Thích màu tím nên mua cái mũ màu tím và chúc mừng cây Noel 99 cent của mình được 1 tuổi.

PHƯƠNG LAN HB
9:02 PM 11/27/2015

Thursday, November 24, 2016

CŨNG ĐỦ LÃNG QUÊN ĐỜI..

CŨNG ĐỦ LÃNG QUÊN ĐỜI..

"Còn đây có bao ngày
Còn ta cứ vui chơi..."
( Còn có bao ngày-TCS)

Và chúng tôi, ba đứa đã vui chơi suốt cả ngày thứ sáu như thế . Cuộc đời vốn ngắn ngủi,. Cuộc đời vốn vô thường. Chúng tôi không bỏ lỡ cơ hội bên nhau, cười nói, la hét ...
Những tưởng không được cùng các bạn đến đây, Universal Studios Hollywood...Vẫn là một chữ duyên.., chúng tôi đã có nhau. Tình bạn ngày đó sao mà thân thiết và dễ thương quá! 



Ba đứa tôi mở mắt thật to để say sưa thưởng thức bao điều mới lạ, lần đầu tiên trong đời được biết. Từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Từ thích thú này sang thích thú kia . Ôi, cuộc sống thật diệu kỳ. Một thế giời hậu phim trường sao mà thú vị quá, tuyệt vời quá! Nếu có cơ hội , mời các bạn đến đây một lần. 


Theo chân chàng trai trẻ tour guide Trí, cháu của bạn tôi, ba đứa tôi mới thích thú làm sao. Ba đứa được bước lên thảm đỏ , ba đứa được bên các phi hành gia , được đứng gần chú tài xế xe lửa ngày xưa...


.Ba đứa được thăm công viên Jurassic với những chú khủng long thời đó, ngọ nguậy , hà miệng phun nước làm mọi người hoảng sợ la hét , và cuối cùng là một trận mừa rào , ướt hết cả đầu ...ÔI thôi..vui sao mà vui thế. Lau khô, phơi nắng và nhờ chiếc mũ, ba đứa vẫn lại xinh đẹp . Thế cơ chứ!
Một chuyến đi vào thế giới của nhừng người robot - Transformers, the ride 3D- cũng hồi hộp và thú vị không kém. Lại la hét, lại hoảng sợ khi đoàn tàu bị robot khổng lồ chặn đường phải đi đường khác. Vẫn biết là ảo, mà sao vẫn sợ, vẫn la hét hồn nhiên như trẻ thơ. Thú vị thật!




Ba lão bà bà thật sự sợ hãi khi bước vào aMC Walking Dead. Máu me vương vãi trên lối đi, bóng tối u ám bao trúm đường đi .Các hồn ma bóng quế bước ra bất chợt làm hoảng sợ mọi người. Hòa khoác tay tôi thật chặt, trong khi Loan thì bíu chặt cậu cháu. Vẫn biết là giả nhưng sao sợ thế không biết nữa. Tiếng la hét hoảng sợ của mọi người . Ba đứa mạnh ai nấy hét để át cái sợ. Những hình ảnh chỉ mới xem trên truyền hình, bây giờ mới thực sự trải qua. Sợ thật!. Bước ra ánh sáng, bước ra con đường chết, ba đứa lại cười toe. Hú hồn, hú vía!!!!




Vào thăm ngôi làng của Harry Potter ới thật sự thích thú. Từng hàng người xếp hàng dài dằng dặc chỉ để nếm thử vị của nước từ làng này. Ngày thứ sáu mà sao đông người đến thế, nhộn nhịp như một lễ hội. Chẳng là tối nay , phim trường Hollywood sẽ đóng cửa lúc 5:30 PM để chuẩn bị cho lễ hội Hallooween. Ba đứa tôi cũng có một tấm hình với buổi tiệc của những bộ xương...




Chuyến đi cuối là chuyến đi với các Minion, cũng sợ, và cũng la hét.
Nói cười, la hét,thích thú, vui sướng ...Ba lão bà bà tuổi độ nhiều cái đôi mươi rờ lồng ngực...trái tim vẫn còn ở đó và vẫn thầm thì những yêu thương. May quá! không thể diễn tả hết cảm xúc của ba đứa lần đầu tiên được đến đây .
Cám ơn Trí nhiều thật nhiều.
Cám ơn hai bạn của tôi, Khánh Hòa, Thu Loan.
Cám ơn nhau cho nhiều chuyến đi với tiếng la hét, thú vị, đáng nhớ, khó có thể quên.
Và tôi thích lắm một chữ DUYÊN.
PHƯƠNG LAN hb
10:04am 10/08/2016

NGỌC SƯƠNG, QUẦN THOA PHÓ HỘI..

NGỌC SƯƠNG, QUẦN THOA PHÓ HỘI..

Ngày xa xưa ấy, cũng khoảng gần nửa thế kỷ, đúng ra là 47 năm về trước, 8 đứa chúng tôi, cùng chung lớp, chung trường. Thời áo trắng thơ mộng bên nhau với bao kỷ niệm của một thưở thanh xuân.
Cùng chung một con tàu, cùng chung một toa...bên nhau suốt 7 năm Trung học. Rồi cũng ngày ấy, giờ ấy, chúng tôi cùng xuống một sân ga . Mỗi người mỗi hướng, mỗi người mỗi ngã rẽ...Như một giòng sông lững lờ...thời gian cứ thế trôi đi..trôi đi...
Ngày hôm nay , tám đứa lại cùng bước vào toa tàu Ngọc Sương, phó hội bàn tròn với một niềm vui khôn xiết.

Điểm danh có Thu Loan , Khánh Hòa từ quê nhà sang chơi. Có Hồng Hạnh từ New Mexico đến. Còn lại 5 đứa là dân ở quận Cam, Dần, Minh Hạnh, Xuân Dung, Mỹ và tôi., Phương Lan. Có bạn đúng 47 năm mới gặp lại nhau , tình thân vẫn thế, vẫn khen nhau không thay đổi là bao. Xúc động , ướt mi. Hạnh phúc với những cái ôm nhau nồng ấm. Diệu kỳ sao một tình bạn....



Hội nghị bàn tròn bao nhiêu là chuyện...từ chuyện i phone, i pad, quẹt, quẹt quẹt ...lao xao , lao xao sang những mẹo vặt với những là trầu không, với những lá cỏ mực...giống như một hội nghị y khoa. Thế cơ chứ!!!


Tiếng nói cười xôn xao cả một góc phòng. Quà được trao qua trao lại trong tình thân ái Trưng Vương. Món ăn đã được dọn lên, hấp dẫn và ngon. Vừa ăn , vừa nói mà các món ăn đã được vét sạch từ lúc nào. Nhà thông thái của chúng tôi, sành ăn cũng phải gật đầu và buông một chữ " ngon".. Hội nghị bàn tròn cũng gật gù ..." ngon, ngon ..ngon.."
Ngọc Sương là một lựa chọn đúng đắn nhất.
Và tui cũng khen tui...Thiệt là....

phương lan HB
7:43 PM 10/08/2016

tháng mười hoa cúc Tác giả: Trần Mộng Tú

tháng mười hoa cúc
Tác giả: Trần Mộng Tú

Bây giờ là tháng mười
Em như hoa cúc nhỏ
Sao anh không là gió
Thổi mùa thu vào em


Bây giờ là tháng mười
Em hiền như hoa cúc
Sao anh không là đất
Cho em ngả vào lòng


Bây giờ là tháng mười
Em gầy như nhánh cúc
Sao anh không là mưa
Cúi hôn từng cánh lá



Bây giờ là tháng mười
Em mong manh như cúc
Sao anh không là nắng
Ôm em ấm một ngày


Bây giờ là tháng mười
Sao anh không là rượu
Em là hoa cúc vàng
Cho anh Hoàng Hoa Tửu



Tháng mười tháng mười đến
Mùa thu mùa thu qua
Cúc vàng cúc vàng héo
Anh xa anh xa … xa