MỘT THOÁNG HƯƠNG XƯA
Tôi vẫn nhớ một ngày , một ngày với nắng ấm hiền hòa , trong chiếc áo dài trắng , bạn tôi và tôi đáp chuyến xe đò đến ngôi trường tôi được bổ nhiệm. Đây là ngôi trường đầu tiên tôi sẽ làm quen với phấn trắng , bảng đen , với những bàn ghế gỗ và nhất là những cô cậu học trò bé nhỏ ở một vùng ngoại thành. Ngôi trường , đồng nghiệp và những cô cậu học trò hiền hậu , chân chất là những kỷ niệm , những kỷ niệm ấm áp và ngọt ngào.
Tôi vẫn nhớ những buổi sáng tinh mơ, trong chiếc áo dài, một cô giáo trẻ vui vẻ đáp hai chuyến xe lam , một chuyến xe đò để đến ngôi trường. Cũng vất vả và hơi mệt nhọc đấy , nhưng niềm vui với bảng đen , phấn trắng dường như đã hóa giải mọi nhọc nhằn. Học trò nhỏ ngắm nhìn , chăm chú nghe những lời giảng của cô giáo trẻ.
Tôi vẫn nhớ những hồn nhiên , ngây thơ và cả những nghịch ngợm của các em .Tôi vẫn nhớ những ngày đạp xe từ Sài gòn lên trường để cùng tham gia lao động với các em. Lần đầu tiên trong đời mới được thấy những quả mướp đắng, quả bầu , quả bí trên cây. Lần đầu tiên mới biết được hoa đậu phộng màu vàng. Lần đầu tiên mới được cầm tận tay cây lúa chín vàng , mới hiểu hết được ý nghĩa của câu ca dao :
Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần.
Biết bao kỷ niệm của những ngày xưa thân ái cứ lần lượt hiện về như một khúc phim quay chậm .
Ngôi nhà của thầy Ngũ đã ghi lại kỷ niệm sau nhiều năm trời tôi rời mái trường xưa. Hình ảnh của thầy Ngũ khỏe khoắn năm nào vẫn còn đó. Bây giờ có thêm chút muối trên tóc, nhưng giọng nói vẫn như xưa . Sự thân tình của đồng nghiệp vẫn còn nguyên như ngày ấy. Anh Ngai, chị Cúc , anh Nam , chị Nguyệt vẫn thân quen , gần gũi như thuở nào.
Các em tập hát, tập kịch chuẩn bị cho ngày Đại hội vào ngày mai . Tôi hòa vào niềm vui của các em.
Cám ơn chị Vân , anh Nam đã cho tôi thêm niềm vui . Trên bầu trời pháo hoa nở rộ như niềm vui đang dâng tràn . Kỷ niệm này nối tiếp kỷ niệm kia.
Những kỷ niệm đó dường như đã được tái hiện lại trong buổi hội ngộ với trường xưa , học trò cũ ở quận Cam vào một buổi chiều thật đẹp của tháng 7.
Vâng, một thoáng hương xưa vẫn còn đầy ắp trong tâm trí. Niềm vui và hạnh phúc vẫn tràn ngập trong lòng. Cuộc hội ngộ với trường xưa , với đồng nghiệp một thời và với các em , những cô cậu học trò đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc.
Ngoài những khuôn mặt thân quen tôi đã từng gặp như Loan Trần, Thu, Kim Loan , Đức Sơn , Trung , Nhung, Thảo , Liên Hương... bao nhiêu khuôn mặt thân yêu của các em tôi từng dạy hoặc chưa biết đã thật thân quen gần gũi với tôi . Hạnh phúc vỡ òa , niềm vui lai láng. Biết nói gì cho hết những hạnh phúc trong lòng. Mỗi tấm hình là một kỷ niệm . Mỗi tấm hình là một thoáng hương xưa còn đọng lại.
Đây là những học trò của tôi từ những năm 1976 , các em đã gợi lại cho tôi biết bao kỷ niệm . Khi chia tay rồi, tôi mới chợt nhớ về Hoàng Hương đến từ xứ Úc châu xa lắc , cô học trò cao cao mà tôi thường gặp em trong phòng y tế , vẫn tươi trẻ , lí lắc và trêu đùa tôi.
Đây là những bạn đồng nghiệp của một thời bụi phấn và những học sinh những năm tháng tôi đã rời trường,
Chúng tôi với những bó hoa tươi thắm trên tay trong niềm hạnh phúc khi được các em nhớ ơn và vinh danh.
Các em học sinh năm nào đã cùng đi chung con đường của chúng tôi. Thân chào các em học sinh đồng nghiệp.
Những câu chuyện gợi nhớ về ngày xưa thân ái không dứt, những bài hát , những vở kịch vui tươi , những tiếng cười, những tràng vỗ tay, những cây nến thắp sáng tình thầy trò , những tiếng hát vút cao của các em " Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi...có hạt bụi nào rơi trên bục giảng , có hạt bụi nào vương trên tóc thầy...." đã làm lòng tôi chùng lại. Có một chút gì bâng khuâng, xao xuyến . Và hạnh phúc là đây , ở thời điểm này, ở nơi chốn này sẽ mãi là những kỷ niệm khó phai.
Tôi sẽ không bao giờ quên ngôi trường cũ với biết bao kỷ niệm . Tôi vẫn mãi nhớ chiếc áo trắng thơ mộng của thời học sinh . Tôi yêu lắm hình ảnh bên học trò.
Niềm vui này nối tiếp niềm vui kia . Chiều chủ nhật , chúng tôi tụ họp tai nhà vợ chồng em Liên Hương. Cám ơn hai em đã làm dầy thêm trang kỷ niệm của chúng ta.Có những câu chuyện bây giờ mới được kể, có những mẩu chuyện bây giờ mới được nghe. Thầy trò chúng tôi cùng nói, cùng nghe. Ngày ấy cô trên bục giảng, trò ngoan ngoãn ngồi nghe . Bây giờ cô giáo trẻ ngày nào đã già, những em học trò giờ đây cũng không còn trẻ. Khoảng cách thầy trò đã ngắn lại. Các em đã thành những bạn nhỏ của tôi.
Lại bên nhau nồng ấm tình nghĩa thầy trò.Cám ơn tất cả các em . Các em đã làm cô trẻ lại như những ngày bước lên bục giảng. Rồi tất cả sẽ trở thành kỷ niệm.
Kỷ niệm vẫn còn đây
cho dù thời gian qua
Kỷ niệm vẫn còn đây
cho dù phai màu tóc
Kỷ niệm vẫn còn đây
vì ...đó là kỷ niệm
Vâng , xin được ấp ủ những kỷ niệm đẹp về một thoáng hương xưa.
Phương Lan hb
4:25 PM 07/12/2014








+028.jpg)
+033.jpg)

+016.jpg)









