THƯ NGỎ

WELCOME TO TV6269

Các bạn thân mến,

Năm 1962 chúng mình bước vào Trưng Vương bằng những bước chân ngập ngừng của những cô bé lớp Đệ Thất ngây thơ. Rồi 7 năm học trôi qua những kỷ niệm với bạn bè, với Thầy Cô, với lớp học, với ngôi trường yêu dấu đã để lại trong ký ức của chúng mình tình bạn thân thiết và những kỷ niệm êm đềm, mơ mộng của một thời áo trắng TV.

Ngày nay tuy ở khắp mọi nơi, chúng mình đã tìm gặp lại nhau. Xin chào mừng tất cả các bạn và ước mong qua trang Blog Trưng vương 62-69 này sẽ là nơi gặp gỡ thân ái để TV6269 cùng ra chơi, vui đùa như ngày xưa trong sân trường yêu dấu.

TV6269







Sunday, January 18, 2015

MỘT NGHÌN BÀI NHẠC VIỆT NAM

Một nghìn bài nhạc Việt Nam

 image not displayed
Click 1 lần nhạc sẽ chạy hết 1000 bản. Không muốn nghe nữa thì stop.
Tha hồ nghe, từ sáng đến khuya, chỉ click 1 lần rồi tắt cái monitor (cho đỡ nóng máy và tiết kiệm điện)
Môt nghìn bản nhạc VN (click vào link dưới đây):
 

MÙA XUÂN VỚI NHỮNG QUẢ DƯA DÂN TỘC

MÙA XUÂN VỚI NHỮNG QUẢ DƯA DÂN TỘC


 
 
 
 
 
Nhìn quả dưa hấu xanh vỏ đỏ lòng, tôi sực nhớ đó là Quả Dưa Dân Tộc, vì quả dưa hấu này gắn bó với lịch sử và dòng giống Lạc Việt, từ thuở khai bang lập quốc.   Nhìn quả dưa đỏ chúng ta liên tưởng tới miền Nam nước Việt, cứ mỗi độ Xuân về, chúng ta nhìn thấy những núi dưa hấu chồng chất dọc đường, ở bến xe, bến đò và chung quanh các chợ, xen lẫn với những cành mai mảnh khảnh, đầy cả nụ xanh hoa vàng. Đó là hai phẩm vật quí mà hằng năm Trời Đất ban cho nhân dân miền Nam để trang trí bàn thờ tổ tiên và làm cho tươi thắm đời sống gia đình trong lúc Xuân về trên khắp núi sông.
 

Đối với nhân dân miền Nam quả dưa hấu tượng trưng cho thanh xuân (vỏ xanh), xinh đẹp (ruột đỏ như má hồng và môi son của thiếu nữ đang xuân độ), duyên dáng (hạt huyền như răng của phụ nữ thời xưa), hiền hòa (ngon ngọt và mát dịu) và viên mãn (hình thể tròn láng không bị côn trùng làm hư hao).
 

Ngoài dưa hấu ra, miền Nam còn có lắm dưa khác như dưa gang, dưa leo, dưa bở, đưa chuột,v.v. thứ nào tánh nấy, thảy đều có công dụng thiết thực trong đời sống hằng ngày của nhân dân ta, đồng thời cũng là đề tài phong phú cho nền thi ca đồng ruộng.

Nhắc tới thi ca đồng ruộng, chúng tôi hồi tưởng một thời xa xưa khi được mẹ hiền nuôi nuôi dưỡng với cơm mớm, cá bống, được ru ngủ với nhiều câu hò bài hát âm điệu nhịp nhàng đù đưa như cái nôi chiếc võng. Lớn lên tôi nghĩ rằng cả một dân tộc đã được mẹ hiền đưa vào thế giới thi ca và âm nhạc từ khi mới lọt lòng.

Tôi cũng nghĩ rằng thể thơ lục bát với nhịp hai thì (2 temps) phát xuất từ cái nôi chiếc  võng, cũng như những câu hò giã gạo với nhịp ba thì phát xuất từ việc chày cối va chạm làm cho gạo trắng dưới trăng thanh, và cũng như thể thơ song thất lục bát với ba thì trưóc, bốn thì sau, đã phát xuất từ mái chèo rẽ song vướng tơ duyên đưa chiếc thuyền nan nhẹ nhàng ghé vào mười hai bến nước…

Trong số những câu hò điệu hát đã vọng từ thuở xa xưa đó, tôi đã ghi trong ký ức những câu hò sau đây, có nhắc tới những thứ dưa đã từng nuôi dưỡng dân tộc ta qua nhiều thế hệ:
 


Ước gì em hóa ra dưa,
Để anh đem rửa nước mưa chậu đồng;
Ước gì em hóa dưa hồng,
Để cho anh bế anh bồng trên tay.

Cá nục nấu với dưa hồng,
Lơ lơ có kẻ mất chồng như chơi.

Tiếc công đan giỏ bỏ dưa,
Giỏ thưa dưa lọt công đà uổng công.

Trái dưa gang sọc đen sọc trắng,
Ngọn rau đắng trong trắng ngoài xanh;
Chim quyên uốn lưỡi trên cành,
Bởi em ở bạc ông Trời đành bỏ em!
Qua những câu hò kể trên. chúng ta nhận thấy trái dưa thực sự gắn liền một cách mật thiết với đời sống vật chất lẫn tinh thần của nhân  dân ta. Từ trái dưa chuột nhỏ bé cho tới quả dưa đỏ to lớn, qua các thứ dưa leo, dưa gang, dưa hồng, dưa bở, tất cả đều cùng lăn lộn với ta trên đường đời, kể từ thuở khai bang lập quốc.
 
 
Mai An Tiêm 


Quả dưa và triết lý nhân sinh của dân tộc Lạc-Việt
Những hạt dưa, hạt bí, hạt bầu gieo rắc bởi những giống chim mạo hiểm, có thể gọi là lạc điểu hay Việt điểu, luôn luôn xây tổ trên cành Nam (Việt điểu sào Nam chi), trải qua không gian và thời gian, đã giúp cho dân ta có phương tiện mà sinh sống tự túc theo phương châm:
 Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc?
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn?
              (Nguyễn Công Trứ)
Nghĩa là: 
Biết đủ tự cho là đủ, chờ đủ biết bao giờ mới đủ?
Biết nhàn tự cho là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ mới nhàn?
Hay là:Biết đủ dù không chi cũng đủ
Nên lùi đã có dịp thời lui.
              (Ưng Trình)

Cái nếp sống đó, dân ta đã quen sống tự ngàn xưa. Ngay như Tản Đà, người đã từng ngao du khắp ba kỳ và đã nếm đủ sơn hào hải vị như:
 Hà tươi cửa biển Tư Văn (Tourane), 
Long Xuyên chén mắm, Nghệ An chén cà.

Sơn dương, sò huyết Hòn Gay,
Đồng Sành cá đối, Giáp Lai lợn rừng.
                                (Thú ăn chơi)
mà đến khi về nhà cũng phải bằng lòng với “cái dưa thời khú, cái cà thòi thâm”: 
Muốn ăn rau sắn chùa Hương,
Tiền đò ngại tốn, con đường ngại xa.
Người đi ta ở lại nhà,
Cái dưa thời khú, cái cà thời thâm.
Nhờ câu phong thi này đã được đăng trên mặt báo mà nữ sĩ Đỗ Song Khê khi đi cbùa Hương về tới Phủ Lý, động lòng lập tức gởi môt gói rau sắn choTản Đà tiên sinh, với bốn câu thơ họa lại như sau:
Kính dâng rau sắn chùa Hương,
Đỡ ai tiền tốn, con đường đỡ xa.
Không đi thì gởi lại nhà,
Thay cho dưa khú cùng là cà thâm.

Cho nên, dù là dưa khú, dưa chua, dưa trường, dưa cải…tất cả đều được thi vị hóa trong đời sống bình dị, hoặc lam lũ, của nhân dân ta, từ động Tam Thanh (1) tới Cây Dừa Ba Ngọn (2), trải qua xứ Quảng cần cù và tiết kiệm:
 Nói cho lắm cũng nước mắm dưa cải,
Nói cho phải cũng dưa cải nước mắm.
 
Tuy thế, dân ta cũng biết rằng, dù cho cuộc sống hằng ngày buộc phải nhờ vả rau dưa khoai sắn, ta vẫn cố gắng giữ gìn cái phong độ, đặc biệt của dòng giống Lạc Hồng, không “đá thúng đụng nia, lăn dưa đá cá”.

Và ngày nay, tuy dân ta khai khẩn được một dãy đất phì nhiêu sung mãn,ta vẫn không quênthức khuya dậy sớm, cuốc bẩm cày sâu, để khỏi mang tiếng là giống người “qua thục đế lạc” (chỉ trông chờ “dưa chín là cuống rụng”) cũng như “chờ cho sung rụng nằm dài gốc cây”. 

Lại nữa, dân ta cũng không quên lời nhắn nhủ của tiền nhân khuyên ta nên thận trọng:
Qua điền bất nạp lũ,
Lý hạ bất chỉnh quan.

Nghĩa là: Khi ở nơi ruộng dưa thì đừng cúi xuống sửa dép (sợ người ta nghi mình ăn cắp dưa) và khi đi dưới cây mận thì đừng sửa mũ (sợ người ta nghi mình với tay hái mận). Tự mình biết giữ gìn như vậy, vừa thận trọng vừa tự trọng, dân ta đã đưa quả dưa từ đám ruộng phì nhiêu lên bàn thờ tổ tiên để hoài niệm người xưa đã tự lực cánh sinh nơi hoang đảo (3) và truyền lại cho dân ta một nếp sống hào hùng và những hạt dưa mầu nhiệm. 


Hương GiangThái Văn Kiểm

(Nguyên Đán Giáp Tuất 1994)
Trích “Việt Nam Gấm Hoa”
Làng Văn xuất  bản

Chú thích:
(1)
 Lạng Sơn (Bắc Việt)
(2)
 Hà Tiên (Nam Việt)
(3)
 Tác giả muốn nhắc đến sự tích An Tiêm và Quả Dưa Đỏ

Monday, January 12, 2015

Nhà văn Tiểu Tử Võ Hoài Nam


Nhà văn Tiểu Tử Võ Hoài Nam

http://baovecovang2012.files.wordpress.com/2013/04/nhavantieutu-2.jpg?w=640 
Nội - Tiểu Tử - Nam Phong Và Phượng Dung Diễn Ðọc
Tiểu sử nhà văn Tiểu Tử :
Nhà văn Tiểu Tử, tên thật là Võ Hoài Nam. Ông là con trai duy nhứt của giáo sư Võ Thành Cứ, cựu giáo sư trường trung học Pétrus Trương Vĩnh Ký, Sài Gòn. Ông sanh ngày 19 tháng 7 năm 1930 tại quận Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh, Việt Nam. Ông tốt nghiệp kỹ sư tại Marseille, Pháp quốc năm 1955. Ông về Việt Nam, dạy tại trường trung học Pétrus Trương Vĩnh Ký niên khóa 1955-1956. Tháng 10 năm 1956, ông vào làm việc tại hãng xăng Shell Việt Nam cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Năm 1979, ông vượt biên và định cư tại Pháp. Sau đó, ông nhận làm việc cho công ty Đường Mía của nhà nước tại Côte d’Ivoire, Phi Châu, từ 1979 đến 1982. Ông qua làm hãng xăng Shell Côte d’Ivoire cho đến khi về hưu (1982-1991). Hiện ông đang nghỉ hưu tại Paris, Pháp quốc.
Trước 1975, ông phụ trách mục biếm văn “Trò đời” trên nhựt báo Tiến, với bút hiệu Tiểu Tử. Bút hiệu nầy ông vẫn dùng cho những bài tạp văn và truyện ngắn của ông tại hải ngoại, sau 1975.
Ông đã xuất bản tập truyện ngắn “Những mảnh vụn” năm 2004 và “Bài ca vọng cổ” năm 2006.
Ngoài “Bài ca vọng cổ” ông đặt tựa cho tập truyện ngắn, còn các truyện ngắn khác mà ông rất tâm đắc, như “Nội”, “Thằng chó đẻ của má”. Thật vậy, đọc truyện ngắn “Nội”, “Thằng chó đẻ của má”, độc giả có cảm giác như lãng đãng hình bóng của bà mẹ quê của mình trong đó. Nó gần gủi và thân thương. Độc giả có cảm tưởng như tác giả nói giùm hoàn cảnh thương tâm của chính gia đình mình: Mẹ già gần tám mươi tuổi, mà cam tâm chịu đựng nỗi đau cắt ruột để khuyên con, cháu mình vượt biên. Tiểu Tử tâm sự:
“Và tôi thật xúc động với hình ảnh bà mẹ già phải đẩy đứa con duy nhứt đi vượt biên để vui mà sống với ít nhiều hy vọng! Thật là ngược đời: có người mẹ nào lại muốn xa con? Chỉ có ở chế độ xã hội chủ nghĩa mới xảy ra những chuyện “đổi đời” như vậy!”
Sau khi định cư ở xứ người, Tiểu Tử trông ngóng về người mẹ già ở tại quê nhà hiu quạnh, luôn nhớ mong con và cháu ở phương xa:
“Tôi biết: Má tôi là cây cau già – quá già, quá cỗi – nhưng vẫn cố bám lấy đất, chỉ vì trên thân cây còn mấy dây trầu… Hình ảnh đó bỗng làm tôi ứa nước mắt. Thương má tôi và nhớ cả quê hương. Cái quê hương tuyệt đẹp của tôi, mà Việt Cộng đã cướp mất. Cái quê hương mà trên đó tôi không còn quyền sống như ý mình muốn, phát biểu những gì mình nghĩ, ca tụng những gì mình thích. Ở đó, ở quê hương tôi, tôi còn bà mẹ già, bà mẹ tám mươi đã cắt ruột đuổi con đi, bỏ quê hương mà đi, để bà còn chút gì hy vọng sống thêm vài ba năm nữa! Bây giờ, vợ con tôi cũng đã đi hết. Má tôi còn lại một mình. Thân cây cau giờ đã nhẵn dây trầu, thêm tuổi đời một nắng hai mưa. Tôi biết! Má ơi! Con biết: Cây cau già bây giờ đang nhớ thắt thẻo mấy dây trầu non…”
Tiểu Tử có văn phong đặc biệt “miền Nam”. Ông xử dụng một bút pháp rất tài tình, ngắn gọn, nhưng cô đọng, ý xúc tích mà gợi hình. Từ ngữ ông dùng rất gần gủi với nguời miền Nam, một thứ từ ngữ đi thẳng vào lòng người, đem đến cho người đọc cảm xúc trọn vẹn và mãnh liệt, nhưng thân quen….
……….
Truyện của Tiểu Tử càng đọc càng thích thú, say mê, dìu độc giả về những kỷ niệm thân yêu của một thời trên quê hương Tây Ninh yêu dấu. Ông Vương Văn Ký, người cùng sanh trưởng tại quận Gò Dầu với Tiểu Tử, đã viết tặng ông câu đối, như sau:
“Cố quốc đậm đà tình Tiểu Tử,
Trời tây thắm thía điệu Hoài Nam”
Trích: Giới Thiệu Truyện ngắn “Nội” Cuả Tiểu Tử Võ Hoài Nam
Tác giả: Lê Tấn Tài
Nguồn: http://www.dongnaicuulongucchau.org.au/tapsan03/
Dưới đây là những truyện ngắn và phiếm luận của nhà văn Tiểu Tử do BVCV sưu tầm. Kính mời qúy độc giả và các bạn thưởng thức:
  1. Bài ca vọng cổ
  2. Cái loa
  3. Cái mặt (Phiếm luận)
  4. Cái miệng (Phiếm luận)
  5. Chuyện bình thường (Phiếm luận)
  6. Chị Tư Ù
  7. Chiếc Khăn Mu-soa
  8. Chợ trời
  9. Chuyện chẳng có gì hết
  10. Chuyện di tản 1975
  11. Chuyện giả tưởng
  12. Chuyện thuở giao thời
  13. Cơm nguội
  14. Con mẹ hàng xóm
  15. Con Mén
  16. Con rạch nhỏ quê mình
  17. Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn
  18. Đạp Xích-lô
  19. Đèn trung thu
  20. Đi xe đò, đi xe ôm
  21. Giọt mưa trên tóc
  22. Làm thinh
  23. Lẫn
  24. Made in Việtnam
  25. Mài dao, Mài kéo
  26. Mũ Bảo-hiểm(Phiếm luận)
  27. Mùa thu cuộc tình
  28. Ngụy
  29. Người viết mướn
  30. NGÀY NẦY, NĂM 1975. .Mỹ thật..đểu…
  31. Những hình ảnh đẹp
  32. Người bán liêm sỉ
  33. Nội
  34. Ông già ngồi bươi đống rác
  35. Ông Năm Từ
  36. Tấm vạc giường
  37. Thầy Năm Chén
  38. Thằng chó đẻ của má
  39. Thằng dân (Phiếm luận)
  40. Thằng khùng
  41. “Thằng đi mất biệt”
  42. Thèm
  43. Tiết Nhơn Quý
  44. Tô cháo huyết
  45. Tôi đi bầu
  46. Tôi nằm gác tay lên trán
  47. Viết một chuyện tình
  48. Xíu
PHƯƠNG LAN hb
tìm thấy trên Net
Jan 12,2015

Sunday, January 11, 2015

"KHÔNG CÓ TÔN GIÁO NÀO CAO TRỌNG HƠN SỰ THẬT"

"KHÔNG CÓ TÔN GIÁO NÀO 
CAO TRỌNG HƠN SỰ THẬT"

 “Đây là một mẫu đối thoại ngắn giữa Thần học gia người Brazil,
Leonardo Boff, và Đức Đạt Lai Lạt Ma…
Tại một cuộc hội thảo bàn tròn về “Tôn giáo và tự do” có Đức Đạt Lai Lạt Ma và tôi cùng tham dự. Lúc tạm nghỉ, tôi hỏi ngài vừa tinh nghịch vừa tò mò:“Thưa ngài, tôn giáo nào tốt nhất? ”
Tôi nghĩ ngài sẽ nói: “Phật giáo Tây tạng” hoặc “Các tôn giáo phương Đông, lâu đời hơn Ki-tô giáo nhiều”.
Đức Đạt Lai Lạt Ma trầm ngâm giây lát, mỉm cười và nhìn vào mắt tôi…
Điều này làm tôi ngạc nhiên vì tôi biết đây là một câu hỏi ranh mãnh.
Ngài trả lời:
“Tôn giáo tốt nhất là tôn giáo đưa anh đến gần Đấng tối cao nhất. "Là tôn giáo biến anh thành con người tốt hơn”.
Để giấu sự bối rối của tôi trước 1 câu trả lời đầy khôn ngoan như thế, tôi hỏi:
“Cái gì làm tôi tốt hơn? ”
Ngài trả lời:

“Tất cả cái gì làm anh
"Biết thương cảm hơn
"Biết theo lẽ phải hơn
"Biết từ bỏ hơn
"Dịu dàng hơn
"Nhân hậu hơn
"Có trách nhiệm hơn
"Có đạo đức hơn”.
“Tôn giáo nào biến anh thành "như vậy Là tôn giáo tốt nhất”.

Tôi thinh lặng giây lát, lòng đầy thán phục, ngay cả bây giờ, khi nghĩ đến câu trả lời đầy khôn ngoan và khó phản bác:
“Anh bạn tôi ơi! Tôi không quan tâm đến tôn giáo của anh.

"Điều thật sự quan trọng đối với tôi là cách cư xử của anh đối với "người đồng đẳng, gia đình, công việc, cộng đồng và đối với thế "giới.

"Hãy nhớ rằng vũ trụ dội lại hành động và tư tưởng của chúng ta. "Quy luật của hành động và phản ứng không chỉ dành riêng cho vật "lý.

"Nó cũng được áp dụng cho tương quan con người.

"Nếu tôi ở hiền, thì tôi gặp lành,
"Nếu tôi gieo gió, thì tôi gặt bão.
"Những gì ông bà nói với chúng ta là sự thật thuần túy.

"Chúng ta luôn nhận được những gì chúng ta mong muốn cho "người khác.

"Hạnh phúc không phải là vấn đề số mệnh.
Đó là vấn đề lựa chọn.”

Cuối cùng ngài nói:
“Hãy suy tư cẩn thận vì Tư tưởng sẽ biến thành Lời nói,
"Hãy ăn nói cẩn thận vì Lời nói sẽ biến thành Hành động,
"Hãy hành xử cẩn thận vì Hành động sẽ biến thành Thói quen,
"Hãy chú trọng Thói quen vì chúng hình thành Nhân cách,
"Hãy chú trọng Nhân cách vì nó hình thành Số mệnh,
"Và Số mệnh của anh sẽ là Cuộc đời của anh.
"… và …
"Không có tôn giáo nào cao trng hơn Sự thật."
        " Nếu tôi ở hiền thì tôi sẽ gặp lành"

          "Nếu tôi gieo gió, thì tôi gặt bão."
"Những gì ông bà nói với chúng ta là sự thật thuần túy.

"Chúng ta luôn nhận được những gì chúng ta mong muốn cho "người khác.

"Hạnh phúc không phải là vấn đề số mệnh.
Đó là vấn đề lựa chọn.”

Cuối cùng ngài nói:
“Hãy suy tư cẩn thận vì Tư tưởng sẽ biến thành Lời nói,
"Hãy ăn nói cẩn thận vì Lời nói sẽ biến thành Hành động,
"Hãy hành xử cẩn thận vì Hành động sẽ biến thành Thói quen,
"Hãy chú trọng Thói quen vì chúng hình thành Nhân cách,
"Hãy chú trọng Nhân cách vì nó hình thành Số mệnh,
"Và Số mệnh của anh sẽ là Cuộc đời của anh.
"… và …
"Không có tôn giáo nào cao trng hơn Sự thật."

Saturday, January 10, 2015

TÌNH THÂN TRƯNG VƯƠNG

TÌNH THÂN TRƯNG VƯƠNG

Trưng Vương, ngôi trường thân yêu của chúng tôi , ngôi trường đã ghi lại bao kỷ niệm ngọt ngào , êm dịu của một thời hoa mộng, một thời hồn nhiên , vô tư với những tà áo  trắng bay trong gió dưới hàng me dài che bóng mát.


Tình thân Trưng Vương cũng từ những năm tháng này, để rồi sau nhiều năm , trên xứ người, chúng tôi lại được gặp nhau , lại được bên nhau , nói nói , cười cười, ăn ăn , uống uống trong bao lần hội ngộ . Hội ngộ này nối tiếp hội ngộ kia và tình thân của chúng tôi cũng nhiều và nồng ấm theo những lần họp mặt.

 Tình thân Trưng Vương cũng từ những năm tháng này,những năm tháng của những cô bé con bỡ ngỡ , rụt rè khi bước chân vào lớp Đệ Thất , những năm tháng của các nàng áo trắng khi tan trường về  đã có những chàng trai trẻ áo trắng quần xanh lẽo đẽo theo sau. Bao nhiêu kỷ niệm , bấy nhiêu thân tình. 
Tình thân Trưng Vương cũng từ những buổi chào mừng , đón tiếp các bạn từ khắp nơi về thăm vùng quận Cam , Cali nắng ấm. Từ nửa vòng trái đất , từ quê hương Việt Nam thân yêu , từ xứ Kangooro xa lắc, từ Hòa Lan, xứ hoa tulip tươi đẹp , từ thủ đô Paris, kinh đô ánh sáng tráng lệ , từ nước  Canada lạnh giá tuyết sương , từ Virginia , vùng Hoa Thịnh Đốn có hoa anh đào khoe sắc thắm, từ New Mexico với mùa thu thật đẹp , từ  vùng Seattle mưa rả rích suốt nửa năm , từ miền Bắc Cali  , Trưng Vương 62-69 tụ họp ở đây trong những buổi tiệc với lời hỏi thăm , tiếng chào mừng, những câu chuyện nói mãi , nói hoài vẫn chưa dứt.


Theo thời gian, tình thân Trưng Vương ngày càng đậm đà hơn của những buổi mừng sinh nhật nhau . Thêm tuổi, thêm niềm vui và hạnh phúc.

Những cái nắm tay . ôm nhau thật chặt , những hỏi han ân cần, những tấm thiệp gửi đến nhau , những thăm viếng trong những lần  Trưng Vương 62-69 mất người thân yêu chính là những thân tình Trưng Vương . Liêu xiêu, hụt hẫng, đã có những bờ  vai yêu thương của Trưng Vương 62-69. Đó là thân tình Trưng Vương. 

Sáng hôm nay  thứ bảy, trời mưa và lạnh , ba đứa chúng tôi, Hương Phạm , Hồng Phúc và tôi cùng đến viếng chị Nga, chị của bạn Mỹ vừa tạ thế . Chị Nga mất đúng vào ngày đầu năm dương lịch 2015 sau những tháng ngày nằm trên giường bệnh . Khuôn mặt chị thật bình an , chị đã đến một nơi an vui . Nguyện cầu hương linh chị được về cõi Niết bàn. Xin được chia buồn với bạn, Mỹ nhé.
Chúng tôi  biết được tin trên facebook của Hồi, ở VN. Cám ơn Hồi nhiều nhé. Chúng tôi  trong một tấm hình  để ghi lại chút kỷ niệm cho ngày hôm nay.

Hương Phạm ở tận vùng San Jose, nhưng bây giờ bạn đang là một thành viên của TV vùng quận Cam này . Phải mất  40 phút lái xe, nhưng bạn vẫn có mặt để chỉ nói một câu chia buồn, ôm bạn mình thật chặt, thân tình này mới đáng quý làm sao!

Tôi gặp lại các chị Hồng Tước, Ngọc Diệp , Minh Hà ,Trưng Vương niên khóa 58-65 . Các chị là bạn của chị Nga .  Ngày nào cũng đến thăm chị Nga là chị Ngọc Diệp .Nơi nào cũng bắt gặp tình thân Trưng Vương . 
Xin được giữ mãi những thân tình này.


PHƯƠNG LAN hb 
9:24PM Jan 10,2015

Friday, January 9, 2015

MÙI CỦA MẸ Tác giả: Nguyễn Văn Anh

Một bài thơ hay viết về Mẹ: Bài thơ MÙI CỦA MẸ của Nguyễn Văn Anh
 

MÙI CỦA MẸ
Tác giả: Nguyễn Văn Anh


 

Thời son trẻ
Mẹ thơm mùi con gái
Mùi tằm dâu rơm rạ quê nhà
Mùi bồ kết hương cau thơm lắm
Mùi thanh xuân đồng nội - Mẹ trao cho cha
Ngày vỡ ối con ra
Mẹ còn thơm mùi chăn gối
Mùi tro than hột muối củ gừng
Con bú mớm
Mẹ thơm mùi vú mọng
Con đi lẫm chẫm
Mẹ thơm mùi cơm nhão cháo hoa
Con đến trường làng
Mẹ thơm mùi lúa rơm gạo mới
Con lên trường huyện
Mẹ thơm mùi cơm bới mo cau
Khi con ốm đau
Mẹ thơm mùi của Phật
À... ơi
Ôm con mùi Mẹ tỏa ra
Bệnh hoạn tiêu tán tà ma phải lùi
Ngày nắng hạn
Mẹ thơm mùi me đất
Tháng mưa dầm
Mẹ thơm mùi con cá chột nưa
Con xa nhà
Mang theo mùi của Mẹ
Đi đông đoài Nam Bắc
Là con đi đất bằng biển lặng
Là con đi chân cứng đá mềm
Ơi những kẻ đi xa
Có nghe thơm mùi của Mẹ
Mẹ thơm mùi bếp lửa quê nhà
Mùi của Mẹ là mùi rất thật
Ngày con thành gia thất
Mẹ thơm mùi cheo cưới
Mùi áo khăn đèn rượu trầu cau
Ngày tháng qua mau
Thoảng chút hương đời, con hể hả
Mẹ còn giữ một mùi dân dã như rơm
Đời con lận đận áo cơm
Mẹ là áo gấm, tám thơm, nồi đồng
Đời con mỏi gối chồn chân
Lạ thay Mẹ vẫn thơm mầm lộc non
Con mấy mặt con
Vẫn ngỡ mình bé dại
Vì nhà ta còn mùi Mẹ, mùi Bà
Mùi Bà - mùi cái vú da
Mùi cau trầu với mùi hoa mẹ trồng
Mẹ ơi
Mẹ mới đó
Bốn mùa mặc áo the thâm
Sao nỡ vội già không trẻ mãi
Để vãn buổi chợ chiều tất bật đi mau
Vì biết con chờ gói kẹo cau đùm trong lá chuối
Ôi cục kẹo cau có hương bưởi hương ngâu
Có con cu kêu đầu hồi để thời gian qua chi vội
Bây giờ tội nghiệp Mẹ tôi
Tám mươi ba tuổi xếp đôi cánh cò
Mùi của Mẹ quanh co giường chiếu
Mùi trần ai khô kiệt xác thân
Mùi da xương bên ướt Mẹ nằm
Để cả đời bên ráo con lăn
Khuya nay quỳ xuống ôm chân
Mẹ ơi đã lạnh toàn thân
Mất rồi!
Cây cau già ngoài sân chết đứng
Ngọn trầu không héo úng rụng rời
Gió khóc ngoài giậu mồng tơi
Tre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ già
Mẹ hiền đi chuyến chợ xa
Mùi Mẹ cánh Hạc bay ra cõi Trời
Con thành đứa trẻ mồ côi
Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền


NGUYỄN VĂN ANH - Nha Trang

http://youtu.be/T_a3tW6zU24


Tháng 7 tháng Vu Lan," Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra" , " Mùi của Mẹ" tác giả Nguyễn văn Anh diễn ngâm , video & editing by Hungduong

Thursday, January 8, 2015

TRƯNG VƯƠNG QUẬN CAM GÂY QUỸ...

TRƯNG VƯƠNG QUẬN CAM GÂY QUỸ...

Hằng năm , cứ vào những ngày đầu năm mới dương lịch, gia đình Trưng Vương của chúng tôi lại náo nức chờ ngày họp mặt nhau , gặp  lại các Thầy Cô yêu quý ,cùng ngồi bên nhau nói cười, ăn uống ,ôn lại những kỷ niệm êm đềm của những ngày hoa mộng , và cũng để gây quỹ cho lễ kỷ niệm ngày giỗ Hai Bà Trưng , hai vị anh thư của dân tộc đã đánh đuổi giặc ngoại xâm. 

Vâng, hôm đó là một buổi chiều chớm Đông của ngày 4 tháng 1 năm 2015 , một buổi chiều khá lạnh, chúng tôi, Chi, Diệp và tôi cùng  các cựu học sinh trường TV đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi niên khóa đều tề tựu về đây, nhà hàng Grand Garden, một nhà hàng sang trọng, lịch sự của vùng Sài Gòn nhỏ . Nhà hàng được trang trí thật lộng lẫy , đó đây hoa lan với nhiều sắc màu thật đẹp, ánh sáng lung linh từ những chùm đèn , sự tiếp đón ân cần và niềm nở của Ban tiếp tân , cái lạnh của đất trời đã tan vào hư không, chỉ còn lại những ấm áp của tình thân Trưng Vương. Tôi yêu lắm những tình thân này của Đại hội TV thế giới , của trại hè thân hữu liên trường .

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui... Tiếng cười , tiếng nói, tiếng chào hỏi nhau khắp nơi ..tình thân ngày càng đậm đà , ấm áp.Bao nhiêu chuyện được kể, bao nhiêu điều muốn nói của những người bạn lâu rồi mới gặp lại nhau. Cứ ngỡ như đang ở sân trường TV của những ngày xa xưa, cứ ngỡ như còn ngồi trên những băng ghế của lớp học dạo nào...Kỷ niệm được ôn lại  như những thước phim quay chậm . Vui  kể gì!

Những tấm hình ghi lại những kỷ niệm sẽ mãi là những hồi ức thật đẹp.

Nhờ tấm hình này mà một Đài truyền hình đã phỏng vấn tôi về những suy nghĩ và cảm xúc khi tham dự buổi tiệc này. Vui và hạnh phúc.
Một buổi tiệc gây quỹ hơn 400 người tham dự mà mọi việc đều được sắp xếp chu đáo. 
Chúng tôi cùng hát bài Quốc ca để nhớ về quê hương yêu dấu. Tiếng hát Trưng nữ vương vang vang khắp căn phòng như để tự hào là con cháu của Hai bà. Mỗi lần hát là mỗi lần thấy xúc động và nhớ ngôi trường thân yêu , nhớ con đường Nguyễn bỉnh Khiêm với hai hàng cây me xanh mướt . Các chị Trưng Vương trong chiếc áo dài xanh mới tha thướt làm sao.Tôi yêu màu xanh của những tà áo dài . Sẽ phải may một chiếc áo xanh để khoe khoang mình là dân Trưng Vương.

 Tôi đã gặp lại cô Liên Dung sau nhiều năm xa cách, dường như lâu lắm rồi từ ngày chia tay với ngôi trường TV cổ kính. Tôi nắm bàn tay gầy guộc của cô Đức, cô giáo tôi , cô buồn nhiều vì vừa mất một bờ vai. Cô Thúy Nga tươi trẻ , không buồn như...mà nhà thơ Nguyên Sa đã viết. Chúng tôi đến chào, thăm hỏi cô Nại, cô Kiều Nga , thầy Dũng .



 Những món quà và những bình hoa lan tươi thắm dâng lên thầy cô đã làm tôi vui và hạnh phúc. Cám ơn công ơn dạy bảo của Thầy Cô . Chúng con luôn nhớ và yêu thương Cô Thầy.Những nụ cười của Thầy cô mang lại niềm vui cho chúng con , những cô học trò bé nhỏ dạo nào. .
Tôi thích lắm giọng nói to , rõ ràng , mạch lạc của chị Nghiêm thị Hiếu giới thiệu chương trình.
  Tôi gặp lại chị Mai Phương , Hội trưởng, chị dễ thương và trẻ trung hơn. Tôi không nhớ nổi tên chị Ngọc Diệp , cho dù chị đã làm bao nhiêu việc cho hội( bây giờ thì sẽ không quên tên chị nữa đâu, chị Diệp ạ). Chị Hồng Tước lúc nào cũng duyên dáng trong chiếc áo dài. Tôi yêu giọng nói đầm ấm dịu dàng của cô em Mai Khanh, trưởng ban Văn nghệ. Em lại còn xinh đẹp và ân cần tặng tôi chiếc phù hiệu TV. Cám ơn em nhé.

Giới thiệu Tân Ban chấp hành của hội cựu nữ sinh TV , chị Vân Bằng thật duyên dáng. Chúc mừng , chúc mừng. Thế là chị Mai Phương lại được vác cái ngà voi nữa rồi.Cám ơn chị nhé.
Đi một vòng tìm người quen , tôi lại gặp bao nhiêu thân tình, cô chú Đạt Ngọc, chị Vương Hồng Loan , thân hữu Gia Long. Lại thấy vợ chồng người em họ bên cạnh chị Tuyết Trinh. Chị Liên , bà chị họ cũng có mặt nơi này.Vợ chồng anh chị hàng xóm cũng tham dự buổi tiệc . Các anh chị cùng trường Tiểu học Đa Kao cũng tề tựu nơi đây, chị Nguyệt , chị Minh Hà, anh Phong , hai cô em Chi Diệp.Tình thân nối kết thân tình. 
Nhà hàng lịch sự, thức ăn ngon , phần văn nghệ thật hào hứng. Các ca sĩ Anh Dũng, Bằng Kiều hát rất hay, nhưng văn nghê cây nhà lá vườn và thân hữu cũng hay không kém.


Tiếng hát du dương, trầm bổng của Connie Kim và Thanh Mai làm say lòng người. Tôi rất thích màn đọc sớ Táo quân của ba Táo , dí dỏm và vui nhộn. Tôi yêu lắm tiếng hát ngọt ngào, trầm ấm của Kiều Loan, cô em từ quê nhà sang. Tiếng hát đưa mọi người trở về Hà nội xưa cũ với 36 phố phường.Trong chiếc áo tứ thân của cô gái Bắc, giọng hát của Thúy Lan làm rung động lòng ai.  Tiếng hát" Hương xưa" thật dễ thương. Các chị thật duyên dáng!

Phần bán vé số và xổ số thật hào hứng. Các phần thưởng có giá trị đã từ từ được những ngưới may mắn ẵm về. Hồi hộp dò số nhưng may mắn dường như chưa muốn kết bạn với tôi. 
 Đêm đã khuya, ngoài kia trời lạnh lắm, chúng tôi chia tay buổi tiệc trong luyến tiếc để lại sau lưng phần khiêu vũ và tiếng hát sôi nổi của Bằng Kiều.

Cám ơn Ban Tổ chức, cám ơn các chị, các bạn đã cho ba chị em chúng tôi một buổi tối với niềm vui và hạnh phúc.


PHƯƠNG LAN hb
Jan 08.2015


Sunday, January 4, 2015

CHÚC MỪNG HẠNH PHÚC

CHÚC MỪNG HẠNH PHÚC

Nhận được hồng thiếp , hai bạn  Nguyễn Thanh Long và Nguyễn thị Việt Hải  báo tin lễ Vu Quy của cháu Nguyễn Long Hải Vân , con gái út của hai bạn   . Hôn lễ được tổ chức vào ngày 3 tháng 1 năm 2015 tại Sài Gòn.


Trưng Vương 62-69 xin được chung vui với hai bạn Long  Hải , chúc mừng hạnh phúc của hai cháu Hải Vân và Kenneth. Thương chúc hai cháu trăm năm hạnh phúc, mãi mãi yêu nhau đến răng long , tóc bạc.

Một vài hình ảnh hạnh phúc của hai cháu và niềm vui của hai bạn Long Hải.



Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng....

Phương Lan HB 9:12AM Jan 04,2015