THƯ NGỎ

WELCOME TO TV6269

Các bạn thân mến,

Năm 1962 chúng mình bước vào Trưng Vương bằng những bước chân ngập ngừng của những cô bé lớp Đệ Thất ngây thơ. Rồi 7 năm học trôi qua những kỷ niệm với bạn bè, với Thầy Cô, với lớp học, với ngôi trường yêu dấu đã để lại trong ký ức của chúng mình tình bạn thân thiết và những kỷ niệm êm đềm, mơ mộng của một thời áo trắng TV.

Ngày nay tuy ở khắp mọi nơi, chúng mình đã tìm gặp lại nhau. Xin chào mừng tất cả các bạn và ước mong qua trang Blog Trưng vương 62-69 này sẽ là nơi gặp gỡ thân ái để TV6269 cùng ra chơi, vui đùa như ngày xưa trong sân trường yêu dấu.

TV6269







Sunday, June 1, 2014

NGƯỜI BUÔN GIÓ, TỪ GIANG HỒ ĐẾN CẢI CÁCH XÃ HỘI

Người Buôn Gió, từ giang hồ đến cải cách xã hội - 
Hà Giang/Người Việt LTS 

 Người quan tâm đến tình hình đất nước có lẽ ai cũng quen thuộc với tên gọi blogger Người Buôn Gió. Người Buôn Gió tên thật là Bùi Thanh Hiếu, tác giả nhiều loạt bài, trong đó có “Ðại Vệ Chí Dị,” “Thư  Viết Cho Con Trai”... với lối viết giản dị, dí dỏm, và sâu sắc. Blogger Người Buôn Gió là ai? Ðiều gì khiến ông trở thành người dùng ngòi bút làm phương tiện cải cách xã hội? Hiện đang tham dự chương trình học bổng nghệ thuật của thành phố Weimar, Ðức Quốc, Blogger Người Buôn Gió hé lộ với phóng viên Hà Giang vài nét chính về con người và cuộc đời mình, trong buổi chuyện trò sau đây, tại tòa soạn nhật báo Người Việt.
Blogger Người Buôn Gió trong buổi nói chuyện với phóng viên Hà Giang tại tòa soạn nhật báo Người Việt. (Hình: Người Việt)

Hà Giang (NV): Chào blogger Người Buôn Gió, đọc văn thì người đọc cũng có thể đoán ra con người của tác giả Người Buôn Gió, tuy nhiên nhiều người vẫn muốn nghe chính tác giả nói về mình, anh có thể cho độc giả của Người Việt biết blogger Người Buôn Gió là ai, và tại sao lại đi... buôn gió?
Blogger Người Buôn Gió: Thực sự, tôi chỉ như bao thanh niên ở Việt Nam ở trong những khu phố mà người ta gọi là khu phố bụi đời, nơi chứa nhiều thành phần giang hồ, xã hội đen. Cuộc sống của tôi cũng có lúc sống bằng nghề đâm thuê chém mướn, đòi nợ thuê, cũng có lúc cờ bạc, thậm chí là trộm cắp. Mọi người có thể hình dung là cuộc sống ấy nó khó hiểu nhưng mà tôi sinh ra ở cái khu phố như thế và tất cả mọi người đề làm những việc như thế thì tôi cũng làm theo tôi không tiếp xúc được với xã hội bên ngoài, với xã hội văn minh và lớp người trí thức, mà tôi chỉ biết sống ở trong đấy thôi và tôi trở thành một người cũng “xuất
sắc” trong cái đám lưu manh ấy
 
NV: Anh nói đến một khu phố bụi đời với những chàng trai sống lăn lóc, vậy khu phố đó là ở đâu?
 
Blogger Người Buôn Gió: Nơi tôi sinh ra nó là một cái ngõ nhỏ tên là Phát Lộc, ngoài Bắc, nó nằm ở chợ Ðồng Xuân-Bắc Qua, một nơi chứa chấp nhiều giới giang hồ hảo hán, dân số khoảng vài nghìn người. 
 
NV: Blogger Người Buôn Gió bao nhiêu tuổi rồi?
 
Blogger Người Buôn Gió: Vâng, tôi sinh năm 1972.

NV: Tới một lúc nào thì con người giang hồ lăn lóc bụi đời đó quyết định thôi giang hồ và bắt đầu viết lách, và điều gì, biến cố gì đã thôi thúc Người Buôn Gió phải cầm bút.

Blogger Người Buôn Gió: Khi tôi lấy vợ thì tôi vẫn làm công việc cầm đồ, cá độ bóng đá, tiêu thụ của gian, nói chung thì những cái việc ấy nó liên hệ với nhau. Sau đấy năm 2005 thì vợ tôi sinh con. Khi vợ tôi chuyển dạ sinh thì tôi đưa vợ tôi và bệnh viện. Khi vào bệnh viện, các bác sĩ người ta bảo đưa tiền hối lộ thì người ta sẽ chăn sóc vợ con tôi. Lúc tôi đưa tiền cho người ta thì tôi thấy đó là lẽ tất nhiên ,cả một cái xã hội toàn dùng tiền hối lộ, ở đâu cũng phải hối lộ thì hối lộ nó thành thói quen thôi. Nhưng nó xảy ra trường hợp là vợ tôi khó đẻ, và khó đẻ thì phải chuyển qua phòng mổ. Nhưng phòng đỡ đẻ thì người ta muốn lấy tiền hối lộ, nên họ giữ vợ tôi ở đấy. Vì thế sau ba tiếng đồng hồ vỡ ối, con tôi chưa được sinh ra, họ đợi đến hết giờ ca trực ấy, khi đổi qua ca trực khác thì mới chuyển, vì như thế thì ca trực khác mới được tiền (hối lộ). Khi họ chuyển vợ con tôi qua phòng mổ thì con tôi tím ngắt và tái mét. Họ nói con tôi bị bệnh tim. Nhưng nhiều người bảo nếu bệnh tim thì khám thai phải biết rồi, hoặc gia đình có tiền sử bệnh tim, mà gia đình tôi không ai có bệnh tim, còn con tôi trong quá trình khám thai thì không có vấn đề gì.

Ðây là cháu bé trong ba tiếng đồng hồ đó nó bị sặc nước ối, vì nước ối vỡ ra rồi, nó uống vào. Lúc ấy họ bảo, bây giờ muốn chữa thì phải tốn tiền, thế là tôi lại phải đưa tiền cho họ, nói tóm lại hối lộ rất là nhiều, từ y tá đến bác sĩ, ai cũng nói đến tiền. Họ hỏi thì tôi cứ đưa tiền ra, không thiết tha gì khác. Con tôi cuối cùng khỏe mạnh được về nhà. Khi về nhà được khoảng hai tháng thì một hôm tôi nhìn con tôi đang nằm,
 nó mủm mỉm, nó cười. Tôi nhìn, tôi mới nhớ lại chuyện hôm nó sinh ra, tôi mới chợt nhận ra rằng tôi từng cầm dao tôi đi chém người để tôi lấy tiền, thì tôi hình dung việc của tôi với việc ông bác sĩ ông ấy cầm dao mổ, tôi bàng hoàng nhận ra là có khi họ cũng giống mình. Khi tôi nhận ra một cái điều như thế, thì tôi tự hỏi tại sao xã hội nó lại như thế. Tôi nhận tôi là một thằng lưu manh giang hồ, tôi đâm thuê chém mướn, tôi kiếm tiền... mà hình ảnh của người bác sĩ ở  trong tôi ấy, thì tôi vẫn nghĩ những người ấy gọi là lương y như từ mẫu, không quản ngạị điều gì để giúp mình, mà bây giờ người ta cũng cầm dao người ta kiếm tiền, và người ta cũng có thể bỏ mặc người khác chết để người ta kiếm tiền. Tôi thấy sự tàn nhẫn của họ có khi còn xuất sắc hơn tôi. Thật ra khi tôi đi đâm chém thì chỉ là dân giang hồ với nhau, chứ tôi chẳng bao giờ đi tìm một người hiền lành nào tôi uy hiếp người ta để tôi kiếm tiền, mà toàn là dân giang hồ mâu thuẫn vì chia chác các thứ hay là nợ nần nhau. Bây giờ đến một người bác sĩ mà người ta cũng như thế thì tôi không hiểu cái xã hội này bây giờ nó ra thế nào. Nghĩ thêm thì tôi thấy không riêng chỉ bác sĩ, mà thầy giáo rồi công an cũng như thế, cả xã hội nó như thế. Tôi nghĩ bây giờ mình sinh con mình ra rồi, và xã hội nó như thế này, để cho con mình nó tồn tại, thì mình dạy cho con mình cái gì? Mình lại phải dạy cho con mình biết cách hối lộ, biết cách luồn lọt, biết cách kiếm chác lưu manh thì tôi thấy mình sinh ra một người con, nuôi cho lớn mà phải dạy nó những điều ấy, thì nói thật lòng, thà không sinh nó ra. Lúc đó tôi mới viết bài đầu tiên là bài ”Thư viết cho con trai.” Tôi viết một chuyện châm biếm là trong xã hội như thế này, khi con lớn lên đi học mẫu giáo, đi ra ngoài con phải cảnh giác là luôn cầm tiền trong người, bố sẽ đặt tên con là Bùi Minh Huấn, tức là con có được lời giáo huấn sáng suốt. Bài viết đó có nhiều người đọc và khen. Thật ra thì cũng chẳng phải là người ta khen. Người thì khóc, người thì cười, tức là nó mang lại cho người đọc nhiều cảm xúc. Tôi thấy là mình có thể có một cách cải cách cái xã hội này qua ngòi bút của mình. Nghĩ thế, tôi bắt đầu chú ý viết.
 
NV: Buôn Gió có nghĩa là gì, và từ đâu lại có cái tên Người Buôn Gió?
 
Blogger Người Buôn Gió: Lúc đầu, khi mới viết, tôi chỉ lấy tên thật là Bùi Minh Hiếu thôi. Sau đó tôi nghĩ mình không phải là muốn truyền bá tư tưởng, mà chỉ muốn nhân rộng suy nghĩ của một người cha, muốn những điều tốt cho con mình, cho thế hệ sau, nhân rộng nó đi khắp nơi, thì tôi chọn cái tên Người Buôn Gió, tức là tôi mong muốn cái tình cảm của một người cha, trách nhiệm với người con, với xã hội, được nhân rộng, tôi chọn cái tên ấy.

NV: Những nhận thức về xã hội chung quanh của blogger Người Buôn Gió có phải đến lúc có con, lo cho con rồi mới có, hay là những điều đã tiềm ẩn trong anh lâu rồi?

Blogger Người Buôn Gió: Nhận thức thì vẫn luôn luôn có chứ, nhưng nó không khiến được mình thay đổi, vì như nhiều người Việt Nam mình, khi họ nhìn những sự trái ngang đó, thì họ coi đó là một điều bình thường và họ tìm một cách nào đó, hối lộ, luồn lách, móc ngoặc thế nào đó để mà vượt qua. Thì tôi cũng là một người như thế. Nếu mà tôi không có cậu con trai của tôi, thì tôi vẫn là một người như thế thôi. Nhưng khi đã có người con rồi thì suy nghĩ của tôi lúc đó không phải là về tôi nữa mà là về thế hệ của con tôi, và chính vì thế mà tôi viết. Nói tóm lại, đánh giá về xã hội như thế thì nó có sẵn trong người rồi, nhưng mình không muốn làm cái gì để thay đổi nó, mình chấp nhận nó là đương nhiên như thế. Nhưng khi mình đặt vấn đề con mình nó cũng phải chấp nhận như thế là một chuyện đương nhiên thì đó là một điều đau lòng, và tôi không muốn như thế, nê tôi phải viết.

NV: Việc viết lách trong xã hội Việt Nam đã mang đến cho blogger Người Buôn Gió nhiều khó khăn trong cuộc sống, vậy người phối ngẫu của anh có ý kiến gì không?

Blogger Người Buôn Gió: Ðầu tiên thì vợ tôi phàn nàn rất nhiều. Gia đình bên vợ tôi, ông của vợ tôi là tướng trong quân đội (Bắc Việt), gia đình bên vợ tôi cũng thuộc thành phần trí thức, ông bà đều là lão thành cách mạng. Nhưng khi tôi bị bắt năm 2009 thì lúc đấy gia đình vợ tôi mới biết chuyện. Họ tìm hiểu xem tại sao tôi bị bắt, họ đọc những bài của tôi, họ nói “ôi mẹ cái thằng này nó viết hay đấy, nó viết đúng quá.” Lúc ấy thì vợ tôi thất vọng, tưởng là mọi người biết anh ấy làm như thế thì khuyên anh ấy, chứ bây giờ bên nội bên ngoại cùng khen như thế này, thì vợ tôi cũng vui vẻ.
 
NV: Sau khi những bài viết của blogger Người Buôn Gió được gia đình bên vợ đọc, thành phần giao tiếp của anh có thay đổi không? Có tạo được ảnh hưởng gì không?

Blogger Người Buôn Gió: Sau khi mọi người trong họ hàng đọc thì họ thành độc giả của tôi. Họ thường xuyên đọc. Gọi cho bạn bè. Thậm chí, tôi có ông chú với bà cô lúc nào cũng đi khoe “tôi là ông chú, tôi là cô cái thằng Buôn Gió.”
 NV: Con trai của blogger Người Buôn Gió bây giờ cũng chín tuổi rồi, và anh đã viết cho con rất nhiều bức thư, thế cha con anh có bao giờ ngồi và nói với nhau những câu chuyện tương tự như nội dung của những bức thư đó không?

Blogger Người Buôn Gió: Cháu cũng đọc những bài tôi viết. Có những lúc đi học về cháu chưa phải làm bài, cháu rất là khệnh khạng, ngồi vào máy tính, xong cháu Google xem hôm nay Người Buôn Gió viết cái gì, rồi cháu ngồi đọc. Chúng tôi không thảo luận về những thư tôi viết cho cháu, chỉ có một cái truyện tôi viết về tuổi thơ của tôi, thì cháu có hỏi lúc ấy bố bé, bố như thế nào thế nào, thì tôi kể cho cháu nghe. Tôi tâm sự với cháu, chẳng hạn như bố thương bà nội thì bố nấu cơm, bố làm các việc giúp bà, hay là thương ông nội thì tôi làm gì.
 
 NV: Trở lại với cái cái chữ Buôn Gió, chắc hẳn hai chữ này với anh phải có một ý nghĩa gì đó sâu sắc lắm?
 
Blogger Người Buôn Gió: Chúng ta người nào cũng có một ước mơ, thí dụ ước mơ cải cách xã hội, ước mơ xã hội được dân chủ, cái tên Buôn Gió nó thể hiện một giấc mơ, một ước mơ mà tôi đang trên đường thực hiện. Tôi cũng chỉ mong lúc nào đất nước mình tràn ngập gió thì tôi không phải đi buôn nữa, thì đó là một điều hạnh phúc. 

NV: Cảm ơn blogger Người Buôn Gió đã dành thời gian cho chúng tôi.

Monday, May 26, 2014

TÒ HE

TÒ HE
 



Tò he là một loại đồ chơi dân gian của trẻ em Việt Nam, có thể ăn được. Ngày nay, nặn tò he là một nét văn hóa dân gian ở các vùng quê Việt Nam, đặc biệt là Bắc Bộ. Nặn tò he xuất hiện tại miền Nam Việt Nam không rõ từ lúc nào nhưng có lẽ là do các nghệ nhân miền Bắc di cư vào Nam, tuy nhiên, mức độ phổ biến không bằng tại miền Bắc.


Một nghệ nhân đang làm tò he
Ban đầu, tò he là sản phẩm làm bằng bột dùng để cúng lễ nên chúng thường có hình thù các con vật như công, , trâu, , lợn, ... vì vậy, người ta gọi sản phầm này là "đồ chơi chim cò". Một số vùng tại miền Bắc, người ta còn gọi là "con bánh" vì bên cạnh hình thù các con vật, người ta còn nặn bột thành nải chuối, quả cau, chân giò, đĩa xôi... tạo thành mâm cỗ để đi chùa dâng cúng. Sản phẩm này có màu sắc tương đối giống đồ thực và có pha thêm chút đường nên có thể ăn được. Về sau, sản phẩm được gắn vào một chiếc kèn ống, ở đầu kèn có quét chút mạch nha, khi thổi phát ra âm thanh "tò te" thế nên có lẽ người ta gọi là "tò te", sau này nói trại thành "tò he".
 Hà nội , 2013
Nơi có truyền thống về tò he là làng Xuân La, xã Phượng Dực, huyện Phú Xuyên, thành phố Hà Nội. Theo cách của làng này thì nguyên liệu chính để làm tò he là bột gạo có trộn ít nếp theo tỉ lệ 10 phần gạo, 1 phần nếp (sẽ cần phải cho thêm nhiều nếp để giữ được độ dẻo của sản phẩm nếu thời tiết nóng, hanh khô), trộn đều, ngâm nước rồi đem xay nhuyễn, luộc chín và nhào nhanh tay. Sau đó, người ta nắm bột lại thành từng vắt và nhuộm màu riêng từng vắt. Bốn màu cơ bản là vàng, đỏ, đen, xanh. Trước đây, người ta sử dụng màu có nguồn gốc từ thực vật và đun sôi với một ít bột: màu vàng làm từ hoa hòe hoặc củ nghệ, màu đỏ từ quả gấc hoặc dành dành, màu đen thì đốt rơm rạ hoặc dùng cây nhọ nồi, màu xanh lấy từ lá chàm hoặc lá riềng. Các màu sắc trung gian khác đều được tạo từ bốn màu này. Bây giờ, người ta chuyển sang sử dụng màu thực phẩm công nghiệp vì tiện ích của nó.

 

Ngày nay, các nghệ nhân không chỉ nặn tò he với hình thù đơn giản về các con vật, các loại trái cây… nhưng còn nặn nhiều hình thù phong phú khác: 12 con giáp, nhiều nhất là các nhân vật mà trẻ con yêu thích như Aladin, Đôrêmon, Pokémon, Tề Thiên, Trư Bát Giới, Na Tra
Các nghệ nhân thường di chuyển xa nhà, rong ruổi trong các phiên chợ quê, các làng xóm, phố phường để nặn tò he bán, nhất là khi nơi nào có đình đám, hội hè. Hành trang đồ nghề của họ khá đơn giản: một con dao nhỏ, vài que tre, chút sáp ong, một cái lược và một thùng xốp để cắm tò he lên trưng bày.

Saturday, May 24, 2014

MỘT NGÀY VỚI BẠN CŨ

MỘT NGÀY VỚI BẠN CŨ

Giữa cũ và mới, thông thường chúng ta đều thích những cái mới . Nhưng có một thứ mà cũ lại có giá trị hơn mới. Đó chính là những người bạn cũ. Những người bạn cũ mà hơn nửa thế kỷ cùng chung một mái trường, cùng chung một lớp học , cùng chia sẻ với nhau biết bao là kỷ niệm. Tôi vẫn rất thích câu thơ của một anh bạn thời còn là sinh viên của trường Đại học Sư Phạm tên là Cao Nguyên.

Bạn cũ quý hồ như rượu cũ
Càng ủ lâu ngày lại càng ngon.

Thật vậy, tình bạn của chúng tôi, những cô nữ sinh của trường Trung Học Trưng Vương ngày nào , ngày càng thắm thiết và đậm đà theo thời gian.
Cô bạn cũ đó là bạn Thanh Bình ở Stockton xuống Cali . Và chúng tôi nhóm TV vùng quận Cam đã có một ngày vui bên bạn.

Từ tuần trước, bạn tôi đã gọi điện thoại báo là sẽ xuống Cali sẽ họp mặt với chúng tôi. Thư rủ rê họp mặt đã được gửi đi . Ngọc Anh và Minh Hạnh đã mau mắn hồi âm.

Sáng hôm nay, trời Cali thật đẹp, bầu trời nhiều mây , ánh nắng vàng vọt, khí trời man mát . Đi được nửa đường mới biết quên máy chụp hình, lại quay về nhà. Trên đường đi, điện thoại reng , biết là của chủ xị Thanh Bình, nhưng không dám trả lời . Đến nơi hẹn, thấy bóng bác phán Mỹ thấp thoáng. " Chả thấy ma nào , mày ạ". Hai đứa gọi cho Bình, nàng đang trên đường đến. Hai đứa tôi vào nhà hàng, gặp Minh Hạnh, rồi Xuân Dung và Ngọc Anh cũng xuất hiện . Năm nàng chễm chệ ngồi vào bàn nghiên cứu thực đơn và không quên ghi lại kỷ niệm.

Và rồi chủ xị cuối cùng cũng đến. Tay bắt , mặt mừng, kể lể chuyện trò . Thôi thì bao nhiêu chuyện trong nhà, ngoài phố được chia sẻ cùng nhau. Sáu đứa chúng tôi, thêm 4 chị là vợ của các ông Chu văn An , tiếng nói, tiếng cười lại thêm rộn ràng. Lại bên nhau, lại chụp hình.
 T->P, ngồi: Minh Hạnh, Mỹ, PLan, N.Anh
           đứng: Xuân Dung, Thanh Bình

Chiếc vòng đeo tay , đôi bông tai và sợi dây chuyền bằng đá tím  thật dễ thương là quà sinh nhật Thanh Bình tặng tôi khi bạn  đến New Zealand . Vốn nhà quê, không xỏ lỗ tai , cho nên tôi bèn tặng lại cho Ngọc Anh. Tháng sau là sinh nhật Ngọc Anh và Minh Hạnh, bông hoa sen trắng là quà của N.Anh và sợi dây chuyền có thánh giá màu xanh lục là quà của Minh Hạnh. Cám ơn cô bạn cũ Thanh Bình nhé.


Minh Hạnh và tôi hình như có giác quan thứ sáu hay sao ấy. Linh cảm sẽ có quà, cho nên tôi mặc áo tím và Hạnh mặc áo xanh lục. Thế cơ chứ!

Chúc mừng Thanh Bình sắp có thêm cháu ngoại. Thêm cháu, thêm niềm vui, thêm bận rộn...
Chúc mừng M.Hạnh có nhà mới ở Huntington Beach . Thế là chúng tôi, nhóm TV quận Cam , Hồng Phúc, Xuân Dung, Mỹ, Phúc B , Minh Hạnh và tôi ở cùng một thành phố. Thật là ngẫu nhiên và thích thú !
Chúc mừng Ngọc Anh  dù ở tận Torrance, nhưng vẫn là anh hùng xa lộ có mặt trên từng cây số. Cứ như vậy, Ngọc  Anh nhé.
Chúc mừng Mỹ vẫn có nhiều sức khỏe để chăm sóc cho đàn con ( chó) 8 đứa!!! Hi hi hi
Chúng mình cùng câu nguyện cho bạn Xuân Dung được nhiều bình an cho cuộc giải phẫu sắp đến . Chúng mình luôn ở bên bạn.

Đây là niềm vui và hạnh phúc của các bạn tôi.

  Cứ thế, chúng tôi nói, chúng tôi nghe bao nhiêu chuyện mà chúng tôi cần chia sẻ. Rồi cũng phải chia tay khi đồng hồ chỉ 3:00PM . Mỹ đưa Thanh Bình đi làm đẹp rồi đưa bạn về nhà bà sui. Dặn dò N.Anh lái xe cẩn thận , M.Hạnh và tôi cũng lưu luyến chia tay. X. Dung về trước vì còn một cuộc hẹn khác.

Một ngày với bạn cũ : được ăn ngon, được nói nhiều, được nghe nhiều, được học thêm nhiều. Vui và hạnh phúc. Cám ơn Thanh Bình.

Phương Lan HB
11:45PM 05/24/2014

Sunday, May 18, 2014

TÂM TÌNH VỚI CÁC BẠN GIÀ

TÂM TÌNH VỚI CÁC BẠN GIÀ
Các bạn già ơi,
Cái trang web của TV6269 dạo này cũng ít thông tin quá. Mà PLan ta vẫn thích 888 với cái nhóm nhỏ của mình.
 Các bạn già vẫn khỏe mạnh , vui và hạnh phúc với những gì mình có chứ? PLan ta đã nhận được lời nhắn của Hưng sáng hôm qua. Cám ơn Hưng nhé. Sorry chưa gọi lại cho mày vì bận rộn với việc hút bụi, giặt đồ, sau đó lại xuống hội trường dự sinh nhật của 1 bà VN lên 94 tuổi. Con cháu bà tổ chức , đông , vui và thật là cảm động. Buổi tối, Nội gọi, hai đứa 8888 mãi đến 11:30 PM . Vui thật vui.
Gặp nhau ở Văn Thánh , mùa xuân 2013
Hòa ơi, mày vẫn vui với công việc tổ chức đi đó đây cho các bạn già trong xóm. Nhớ giữ sức khỏe để hưởng thụ cuộc sống nhé.


Việt Hải ơi, được nói chuyện với mày, PLan ta vui quá xá cỡ. Những tiếng cười làm tao thêm yêu đời và hạnh phúc. Chịu khó để ý đến việc ăn uống nhé. Hiểu và thông cảm với việc thích ăn ngon của mày. PLan ta cũng ham ăn ngon lắm cơ.

Gặp nhau ở nhà PLan , giỗ đầu người bạn đời
Thanh Tịnh ơi, đang đếm ngược thời gian đây . Dù có gặp mày ở SD hay OC, tao cũng nhất định lên SJ, ba đứa mình sẽ chụp nhiều hình để làm kỷ niệm . Dễ gì mà có dịp may hiếm có này.  Bà chị tao cũng ở trên đó . Nhất cử, hai ba tiện...

Hưng ơi, cám ơn những ân cần của mày với tao . Tao vui và cảm động vô cùng. Mày cũng phải giữ sức khỏe nhé. tao thấy mày cũng bôn ba và vất vả với gia đình nhiều lắm đó . Chút nữa, tao sẽ đến nhà vợ chồng bạn thân nhất của ông xã tao. Hai ông là bạn của nhau thời tiểu học cho đến Đại học. Tao may mắn có nhiều tình thân của gia đình, của bạn bè, của học trò , bởi vì ông xã tao đang ở một nơi an lạc và luôn phù hộ cho tao.

Gặp nhau ở San Jose , năm 2010
Mùa phượng tím báo hiệu hè đến. Hai hàng phượng tím thơ mộng và lãng mạn lắm. Bỗng nhớ mình cũng có tấm hình với phượng tím, bèn khoe khoang với các bạn già.
Chúc cả nhà mình vui , khỏe. Mong lắm một ngày bọn mình bên nhau.
PLan. 
P.S: Hưng ơi, tao lạc mất mấy tấm hình của 4 đứa mày ở VN rồi ( Hòa, Dung, Tịnh, Hưng). Mày gửi lại cho tao nhe. Cám ơn mày . Sorry bé Tịnh nhé.



Saturday, May 17, 2014

BẢN DI CHÚC CỦA VUA TRẦN NHÂN TÔNG

Bản di chúc của vua: Trần Nhân Tông
 
Ông đã để lại bản di chúc dặn dò con cháu, cũng là lời dặn dò cho muôn đời hậu thế nước Việt, gần ngàn năm qua vẫn còn nguyên chân giá trị!
 
“Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm
những điều bậy bạ, trái đạo”
Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo.
Cho nên cái hoạ lâu đời của ta là hoạ nước Tàu.
Chớ coi thường chuyện vụn vặt nảy ra trên biên ải.
Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn.
Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước.
Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp.
Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta.
Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san
của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích.
Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn:
“Một tấc đất của Tiền nhân để lại, cũng không
được để lọt vào tay kẻ khác “.
Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc
cho muôn đời con cháu”.
 
Vua Trần Nhân Tông (陳仁 ; 1258 – 1308), tên thật là Trần
Khâm ( ) là vị vua thứ ba của nhà Trần (sau vua cha Trần
Thánh Tông và trước Trần Anh Tông) trong lịch sử Việt Nam.
Ông ở ngôi 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Ông là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu đà Hoàng giác Điếu ngự. Ông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Sau khi nhường ngôi cho con trai là Trần Anh Tông, ông xuất gia tu hành tại cung Vũ Lâm, Ninh Bình, sau đó rời đến Yên Tử (Quảng Ninh) tu hành và thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy đạo hiệu là Điều Ngự Giác Hoàng (hay Trúc Lâm đầu đà).
Ông là tổ thứ nhất của dòng Thiền Việt Nam này. Về sau ông được gọi cung kính là “Phật Hoàng” nhờ những việc này.
Ông qua đời ngày 3 tháng 11 âm lịch năm 1308, được an táng ở lăng Quy Đức, phủ Long Hưng, xá lỵ cất ở bảo tháp am Ngọa Vân; miếu hiệu là Nhân Tông, tên thụy là Pháp Thiên Sùng Đạo Ứng Thế Hóa Dân Long Từ Hiển Hiệu Thánh Văn Thần Võ Nguyên Minh Duệ Hiếu Hoàng Đế.
 
Sưu tầm trên net.

Sunday, May 11, 2014

NHỮNG MÓN QUÀ VÔ GIÁ

NHỮNG MÓN QUÀ VÔ GIÁ!
 
 
Có những món quà bạn không cần phải mua nhưng lại vô cùng ý nghĩa và có giá trị lớn lao khi bạn trao tặng cho bạn bè, người thân và cho cả chính bạn...
 
Món quà của SỰ LẮNG NGHE.
Hãy thật sự lắng nghe, chia sẻ những nỗi đau, tâm sự vui buồn cùng người khác. Hãy lắng nghe không chỉ bằng đôi tai mà bằng tất cả tấm lòng.
 
Món quà của SỰ QUAN TÂM.
Hãy dành thời gian để quan tâm đến người thân, bạn bè đồng nghiệp, xem những vấn đề của họ như là của chính bạn. Hãy để mọi người cảm nhận tình cảm của bạn qua những hành động bạn thể hiện hàng ngày.
 
Món quà từ SỰ TRÌU MẾN:
Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy điều kỳ diệu.
 
Món quà từ NHỮNG NỤ CƯỜI.
Nụ cười là một ngôn ngữ không lời nhưng có khả năng lan tỏa sức mạnh đến người khác nhanh nhất. Một nụ cười làm niềm vui nhân đôi, làm nỗi buồn trở nên nhẹ bỗng. Hãy trao tặng nụ cười cho tất cả những người xung quanh.
 
Món quà từ SỰ GIÚP ĐỠ:
Mỗi ngày hãy chủ động làm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng.

Món quà của NHỮNG LỜI KHEN TẶNG.
Những câu nói giản đơn nhưng chân thành như “Hôm nay trông bạn thật rạng rỡ!”, “ Bạn làm việc đó thật tốt”, hay “Bữa ăn hôm nay thật tuyệt vời!”… sẽ tạo thêm niềm vui và phấn chấn cho người khác.
 
Món quà của SỰ SÁNG TẠO.
Mỗi ngày hãy thực hiện một điều bất ngờ nho nhỏ cho bạn bè và gia đình. Chắc chắn bạn cũng sẽ nhận được những điều bất ngờ thú vị từ họ.
 
Món quà của SỰ TĨNH LẶNG.
Là những khoảnh khắc bạn thực sự chỉ muốn yên lặng một mình. Hãy trân trọng thời khắc quý báu này và trao món quà của sự tĩnh lặng cho người khác đúng lúc.
 
Món quà của SỰ TRI ÂN.
Những lời đơn giản nhất để bày tỏ lòng biết ơn đối với sự quan tâm, chia sẻ của người khác chính là “Chào bạn!” và “Cảm ơn” cùng nụ cười chân thành…
 
Món quà từ NHỮNG MẨU GIẤY VIẾT TAY:
Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn”. Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp. Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta.
Khi bạn trao tặng những món quà này cho bất kỳ ai cùng với một ánh mắt khích lệ chính là tấm chân tình của bạn, chắc chắn chúng sẽ trở thành những món quà vô giá, cho người nhận và cả cho người trao tặng!
 
PHẠM NGỌC LIỄU ( France)  sưu tầm
05/11/2014




Saturday, May 10, 2014

MỪNG SINH NHẬT NHAU

MỪNG SINH NHẬT NHAU

" Bạn cũ quý hồ như rượu cũ
Càng ủ lâu ngày lại càng ngon
Chén mừng nâng biết bao cho đủ
Chuyện xưa kể mãi cũng vẫn còn"
Cao Nguyên

 Cứ mỗi lần có dịp gặp lại bạn cũ trên xứ người, tôi lại nhớ đến những câu thơ của một người bạn thân cùng học chung lớp ở Đại học Sư Phạm. Hình như  những câu thơ này hợp với tâm trạng của  chúng tôi trong những lần họp mặt.

Đã hẹn hò nhau , chiều thứ bảy , sẽ họp mặt tại nhà Xuyến để tâm tình, trò chuyện và mừng sinh nhật tháng 5.Tối thứ sáu, gọi Xuyến , Xuyến bảo đang trên đường đi Las Vegas . Bạn tôi cười hì hì. Thế cơ chứ!
 Sáng thứ bảy, nhận được thư của bạn báo rằng , bạn vẫn còn ở Las Vegas , dặn tôi đi lấy bành sinh nhật bạn đã đặt và nói họp mặt nhà Lan cho tiện.. Gọi Minh Hải, bạn tôi đang lo cho Mẹ và còn bận bịu với gia đình, cho nên sẽ không tham dự được. Buồn....
Gọi cho các bạn Oanh , Tuy, Châu Hà thông báo đã đổi nơi họp mặt. Ở độ tuổi như chúng tôi, còn gặp được nhau thì cứ vui .

Vợ chồng Châu Hà đến sớm nhất, Rồi Oanh và vợ chồng Tuy cũng có mặt. Căn phòng nhỏ của tôi bỗng ấm áp làm sao!


 Bốn đứa chúng tôi, Tuy , Oanh , Châu Hà, PLan bên nhau, với nụ cười tươi trẻ. Mỗi một tấm hình sẽ là một kỷ niệm đẹp trong đời.


 Chúng tôi cùng hát Happy Birthday  mừng sinh nhật nhau để bắt đầu buổi tiệc . Chỉ có 6 người thôi mà thực đơn thật phong phú . Này nhé, bánh bột lọc, bánh nậm ( Châu Hà), bánh ướt thịt nướng( PLan) , chè đậu trắng( Oanh), đặc biệt nhất là món gỏi xu hào tôm , thịt thơm mùi lá chanh ,cây nhà lá vườn của Tuy , vô cùng hấp dẫn, lần đầu tiên được thưởng thức . Bánh sinh nhật của Xuyến thật ngon và thật đẹp. Cám ơn bạn vàng Xuyến nhé.



Vừa ăn, vừa nói chuyện , từ chuyện này sang chuyện khác . Câu chuyện lan man đến thi sĩ Tản Đà với quan niệm của ông  " tthức ăn ngon, chỗ ngồi ngon, người cùng ăn ngon thì mới ngon". Và 4 đứa chúng tôi cùng đồng thanh " ngon, ngon, ngon và ngon" . Niềm vui và hạnh phúc khi được cùng trò chuyện, cùng ăn không phải ai cũng may mắn có được.Chúng tôi cùng nhau mừng tuổi mới . Thêm tuổi, thêm sức khỏe, thêm an lạc.


Ba đứa chúng tôi cùng học chung dưới mái trường Đại học Sư Phạm, khác lớp, chỉ biết nhau , cười khi gặp nhau, Thế nhưng  ở quê người, chúng tôi bỗng trở nên gần gủi, thân thiết . Và hôm nay , chúng tôi bên nhau mừng tuổi mới , vui biết là bao!


 Ba bàn tay , ba nụ cười, một niềm vui và hạnh phúc cho ngày sinh nhật tháng 5. Ba đứa tôi cũng có những tấm hình chụp một mình bên cùng một chiếc bánh để khoe khoang với bạn của mình. Hi..hi..hi...

Tuy, cô em nhỏ tuổi nhất
Được ăn, được nói lại được gói mang về vẫn là một thông lệ trong những lần họp mặt. Anh Biên và Tuy về trước . Còn lại anh Thiên, Châu Hà, Oanh và tôi tâm tình cởi mở đủ mọi chuyện trên đời , chia sẻ với nhau về cuộc sống , về những đau nhức cánh tay của cô em út Châu Hà . Đồng bệnh tương lân, Oanh cố vấn nên đi châm cứu. Cứ lan man từ chuyện này sang chuyên khác, mãi đến 9:20PM mới thật sự tạm biệt nhau .

Cám ơn các bạn đã để lại những ấm áp trong lòng tôi . Giá mà có Xuyến và Hải nữa thì vui biết chừng nào. Nhưng mà trời cho bao nhiêu thì hưởng bấy nhiêu. Và đó là hạnh phúc.

PHƯƠNG LAN hb
11:50PM
05/10/2014